Nắng đã hè rồi

Thứ Bảy, 25-04-2020, 07:02

Nắng đã hè rồi em biết không

Hoa muộn cuối xuân chợt thêm nồng

Hàng cây trước cửa tươi màu lá

Nắng đã hè rồi mong những mong

Mái phố bừng lên mùa chan chứa

Nhìn ai như thể cũng phải lòng

Anh yêu cái nắng trong trắng ấy

Nắng đã hè rồi em biết không.

NGUYỄN TRỌNG VĂN

Bài thơ dâng mẹ

Tháng ba cái nắng chang chang

Mẹ thường gánh nước tưới vàng ngọn rau

Bờ sông trời hạn còn đau

Mẹ thương tôm tép dắt nhau đi vòng

Rạ rơm quyện với khói đồng

Con ăn cái nhớ vào trong tâm hồn

Xót xa gié lúa héo hon

Bây giờ nước đã xa nguồn mẹ ơi!

Tìm đâu rau đắng dâng người

Tìm đâu cái bống tiếng cười thơm tho

Nhà hàng đĩa cá đồng to

Nhà vườn củ quả vàng mơ đủ đầy

Thế mà hạt gạo vẫn gầy

Trái ớt vẫn thiếu cái cay giữa chừng

Còn đâu mua thúng bán bưng

Đồng quà cái Tết chẳng mừng như xưa

Bâng khuâng gà gáy ban trưa

Mẹ cầm nan quạt tre xua gió về

Cháu con nhiều phố ít quê

Bờ xanh còn giữ lấy lề mà xanh

Bây giờ rau má nấu canh

Lại thương vị đắng đã thành xa xôi

Tháng ba sợi khói lên trời

Mẹ còn mấy nữa ở đời với con…

Chỉ xin một bát canh ngon

Chén cơm dâng mẹ vuông tròn nỗi đau

Ngẫm người xưa ví đôi câu

Không ai bằng mẹ, không đâu bằng nhà!

NGUYỄN THÁNH NGÃ


Làng trên cửa sóng

Biển duềnh gió chất đầy khoang

Chiều buông neo xuống nhịp làng

lanh canh

Lá buồm cuốn mảnh trời xanh

Nhấp nhô tiếng sóng vỗ quanh ngọn đèn.

Áo cơm chìm nổi hằng quen

Kiếp người như kiếp con thuyền biển xô

Mỗi con sóng một niềm lo

Chấm buồm bé nhỏ vẫn dò lòng khơi…

Thuyền đi gió lái chân trời

Biển xa xăm những cuộc đời bão giông

Cá tôm lẫn với rêu rong

Cuộc đời mấy lúc thong dong dân chài.

Mạn thuyền xít lại gái trai

Có câu chung thủy tựa vai cột buồm

Da anh đen sạm gió nồm

Tóc em sực nức cá tôm dậy mùi.

Lênh đênh tiếng hát, nụ cười

Con thuyền từng trải nỗi đời bể dâu

Sóng trào từ đáy biển sâu

Ngỡ cha ông vọng ngàn câu tâm tình…

TRẦN VĂN LỢI

Dưới chân núi

Núi không có nắng

Hé sớm đến nhá nhem trời đất âm âm

Đến cả ánh mắt trẻ thơ cũng sẫm buồn

Bài hát về loài hoa ủ trong sương

Khe khẽ mỗi chiều khép cửa

Bài hát về ngọn gió đêm đông

Vọng ra từ sau bếp lửa

Ngửa mặt gọi lá

Ai biết được bao nhiêu xác lá xếp dưới bài hát kia

Núi mỏi chân rồi

Người lớn không hát nữa

Bài hát rơi sang miệng trẻ thơ

Mỗi sớm

Chân núi râm ran bài hát của những

đứa trẻ.

PHẠM VĂN VŨ