Có một nẻo về trong hiếu nghĩa đạo làm con

Thứ Ba, 04-10-2016, 07:19

Mẹ quá thiêng liêng, con chưa thể

thành lời

Viết về mẹ trong cõi đời chơi vơi

À ơi ! À ơi !

Giọt nước rơi cả dòng đời vấp ngã

Con hối hả nhặt lại...

... lời mẹ ru !

Ðêm nay con xa nhà

Nét âu lo mẹ hằn vào năm tháng

Thầm khấn lời Bồ tát

Soi bước dài con bay.

Con sinh ra giữa cuộc đời này

Lời cảm ơn cạn đời không nói đủ

Mẹ cho con tất cả

Khôn lớn rồi ra đi.

Núi sông kia, biển trời kia

Ðâu đâu cũng là nhà cho con nghỉ

Chỉ rời vòng tay mẹ

Con mới dày gió sương…

Gieo cho nhân gian lời hát vô thường

Mực lòng phết cả trời xanh trăn trở

Những vui - buồn - được - lỡ…

Gói vào bàn tay bay.

Trăm ngàn lời con múa trên giấy trắng

Trao duyên đi cho thấm ngộ loài người

Mà khó quá mẹ ơi…

Một chữ Mẹ - e cả đời không viết nổi.

Mẹ quá thiêng liêng - không trải cùng mực

tàu giấy đỏ

Con viết bằng nỗi nhớ thắt đêm nay

Ngàn vạn cánh sao bay

Chở tình về bên mẹ.

Con sẽ về để được như đứa trẻ

Vùi vào lòng bật khóc giữa hân hoan

Cám ơn mẹ xòa bóng mát nhân gian.

Tỏa an yên soi lối về nguồn cội.

Dù bay trăm phương, dù xuôi ngàn lối

Vẫn biết bên mình có một nẻo về trong hiếu

nghĩa đạo làm con.

Lương Ðình Khoa