Chùm thơ

Thứ Năm, 04-02-2021, 10:03

Con trâu 
 
 VƯƠNG TRỌNG
  
 Đội hai vầng trăng khuyết
 
 Đi tám guốc không quai
 
 Răng một hàm trắng muốt
 
 Lá mít xòe đôi tai.
 
 
 
 Cặm cụi làm việc nặng
 
 Không một lời kêu ca
 
 Cày bừa, bùn ngập bụng
 
 Kéo xe, nắng bỏng da.
 
 
 
 Thích trẻ con thổi sáo
 
 Tiếng đàn chẳng thèm nghe
 
 Yêu đồng xanh non cỏ
 
 Bóng cây rợp lối về.
 
 
 
 Sống một đời im lặng
 
 Lầm lụi với ruộng nương
 
 Chết hóa thành tiếng trống
 
 Gọi trẻ con đến trường!
 
 
 
 Nhớ rét 
 
 TRẦN THỊ HUYỀN TRANG
 
 
 Mùa đông ấy gió bấc cười rung núi
 
 ta người phương nam uống ngọn rét đầu tiên
 
 giữa hư ảo mười ngón tay nhiệt đới
 
 đan trong sương trắng muốt một miền riêng
 
 
 
 Rồi ta xếp áo khăn về xứ nóng
 
 mỗi ban mai đi hái mặt trời
 
 mùa thiên di bỗng bần thần nhớ rét
 
 nhành dã hương phơ phất mấy sương rồi?
 
 
 
 Trăng nhung  
 
 KHÚC HỒNG THIỆN
 
 
 
 Hình như từ ấy vẫn thềm
 
 trăng biêng biếc bạc nhung mềm mại nhung
 
 nắm tay còn những thẹn thùng
 
 sang đường run quá ngập ngừng Thủ đô
 
  
 
 Hình như từ ấy vẫn Hồ
 
 Gươm vờn bóng liễu đôi bờ lao xao
 
 mộng năm nao mộng năm nào
 
 cậy thanh xuân kệ ngã nhào đòi yêu
 
  
 
 Hình như ngày ấy… bao nhiêu
 
 ánh xuân hun hút đa chiều lân tinh
 
 kìa em đổ quán xiêu đình
 
 giữa Hà Nội, bất thình lình: đôi mươi!
 
 
 
 Con thuyền xanh
 
 LÊ MẠNH TUẤN
 
 
 Lướt nhẹ từ xa vắng
 
 câu hát thoảng dưới vòm trời hò hẹn
 
 gợn một chung tình
 
 
 
 Chim yến sải dài đôi cánh đầy thương tích
 
 cắt một đường bay thề
 
 lấy máu tim mình trả giá cho mây trắng
 
 
 
 Bỏ lại mạn thuyền dập dềnh như nhớ
 
 heo hút buông trôi về chốn mơ hồ
 
 những đụn khói cứ bồn chồn như khói
 
 
 
 Chẳng hay ánh trăng có ngọt ngào không
 
 cầm lòng vậy đành lòng sông cứ chảy
 
 vết thương cũ chưa lành vết thương mới hằn sâu
 
 
 
 Lời hẹn ngày xưa vô cớ xanh
 
 hoa cúc thơm cần mẫn
 
 mái chèo khua lạc giọng giong buồm...
 
 
 
 
 
 Rước nước 
 
 LÊ XUÂN SƠN
 
 
 
 Khách đâu dìu dặt chân đê
 
 Thập phương tụ hội, lại về đất Cha
 
 
 
 Mạch nguồn tục cũ ông bà
 
 Con về rước nước ngã ba sông này
 
 
 
 Trên trời gió thổi, mây bay
 
 Tượng Chiêu Văn đứng tháng ngày dõi xa
 
 
 
 Thuyền lên Bạch Hạc ngã ba
 
 Đống cồn mọc giữa, phù sa mỡ màng
 
 
 
 Bãi bờ cỏ rối mang mang
 
 Dưới dòng trong, đục hai hàng chảy xuôi
 
 
 
 Cuộn lên, dòng lẫn nhau rồi
 
 Thể như thiện ác bể đời khó minh
 
 
 
 Chân mây rạng cõi nhân sinh
 
 Bầu trời, cảnh Phật vẫn linh sắc hồng
 
 
 
 Doi bồi nay có mai không
 
 Luân hồi trời đất thần thông vô thường
 
 
 
 Nước thiêng rước tưới muôn phương
 
 Nếp cha ông để tình thương muôn đời...
 
 
 
 Anh 
 
 PHAN THỊ THANH NHÀN
  
 
 Anh gầy như then cửa
 
 Đóng nghiêm trang đêm ngày 
 
 Ngôi nhà mình xinh quá
 
 Bưởi trước nhà hương bay
 
 
 
 Nền nếp và ngăn nắp
 
 Tỷ mỷ và đơn sơ
 
 Muốn em như người vợ 
 
 Ngoan hiền rồi căn cơ
 
 
 
  Nhưng em thì quá tệ
 
 Đọc sách và rong chơi
 
  Thích đùa vui tếu táo
 
 Cửa mở vang tiếng cười...
 
 
 
 Mặt anh nghiêm như đá
 
 Không chịu nổi em rồi:
 
 “Bạn bè là nhảm nhí 
 
 Em không hề yêu tôi!”
 
 
 
 Anh yêu em rất thực
 
 Muốn bên nhau từng giờ
 
 Anh sống nghiêm cẩn quá
 
 Còn em thì mộng mơ
 
 
 
 Thôi mình xa nhau nhé
 
 Em khóc mà chia tay
 
 Tình yêu như tia chớp 
 
 Anh cũng thành khói bay
 
 
 
 Hạnh phúc như cơn gió
 
 Nhẹ nhàng tan theo mây...
 
 
 
 Gửi mùa hoa đợi 
 
 ĐOÀN VĂN MẬT
 
 
 
 áo mưa còn tỏ hạt
 
 vô tri nào che chở được con người
 
 anh yêu hoa vì trong hoa anh biết
 
 hương kia của đất gửi cho trời
 
 
 
 trời với đất là hai mà một
 
 xa nhau thương nhớ gửi nhau thôi
 
 xa em, anh thấy trong rừng lá
 
 những mắt nhìn anh chẳng nỡ rời
 
 
 
 xa anh, em gửi mùa hoa đợi
 
 hương vẫn còn thơm cả dấu tay
 
 bao đêm anh thức canh hoa nở
 
 nhớ dáng em ngồi khâu gió may.
 
 
 
 
 
 Mây mùa nước nổi 
 
 Nguyễn Bình Phương
 
 
 
 Trong mây những ngọn cỏ mềm
 
 những trái bần khô mòng xoay mơn trớn
 
 
 
 Trên mây
 
 có tên người được gọi, và sóng gợn
 
 một bình minh sắp sửa loang ra
 
 
 
 Trước mây một chiếc ghe nhẩn nha
 
 duổi theo đàn cá linh dát bạc
 
 những vụn trắng vẩn lên một đám mây trắng khác
 
 bồng bềnh rồi miền ấy lại trôi…
 
 
 
 
 
 Về miền trung mùa lũ 
 
 HỮU THỈNH
 
 
 
 Nỗi bất hạnh hay tìm nơi nghèo khó
 
 lũ ở đâu dồn hết cả miền trung
 
 
 
 phờ phạc hàng dương
 
 mệt lử sau bao ngày chắn cát
 
 có cái gì như những buổi chợ tan
 
 
 
 những buổi bình yên sạt lở kinh hoàng
 
 cả mùa tôm mất trắng
 
 bác ngư dân trở về
 
 mắt hốc bóng đêm
 
 lại tong tả vào miền tây mua giống
 
 
 
 những vết thương tự lành
 
 trên cơ thể miền trung lực lưỡng
 
 
 
 giếng nước trong cọ đám bùn non
 
 mảnh sân lại hồng và má em lại thắm
 
 
 
 tiếng trẻ reo vồ được mảnh trăng vườn.
 
 
 
 Thức 
 
 ĐỖ CHU
 
 
 
 Một đêm quá nhiều khác lạ
 
 chân mây sóng vỗ ầm ào
 
 ta đợi những gì không hẹn
 
 thả lòng cùng biển đầy vơi
 
 
 
 Đừng hát nữa hỡi người em gái
 
 khuất xa sau cồn cát xạc xào lau
 
 ba mươi sáu thứ chim em tìm gọi
 
 một con đang đội sóng trên đầu.
 
 
 
 
 
 Viết ở rừng săng lẻ Tương Dương
 
 
 THẠCH QUỲ
 
 
 
 Còn một vàm săng lẻ
 
 Đang đứng ở nơi này
 
 Còn giấc mơ lâm tặc
 
 Đang mơ về vàm cây
 
 
 
 Còn một con sóc trắng
 
 Đang nhảy múa nơi này
 
 Còn giấc mơ sóc trắng
 
 Chưa nhòa vào bóng mây
 
 
 
 Còn bác cựu chiến binh
 
 Còn cả đàn em nhỏ
 
 Thì sóc vẫn trên cành
 
 Săng lẻ còn hoa nở…
 
 
 
 
 
 Marathon Xuân 
 
 VI THÙY LINH
 
 
 
 Có phải dây chun đâu, mà đòi co giãn thời gian
 
 Treo lịch mới, không gỡ đi lịch cũ
 
 Đinh trên tường vẫn neo 2020, tháng cuối
 
 Đông nhấn mạnh bằng đợt rét tái tê
 
 Đã là mùa Đông, rét cho ra rét
 
 Để kéo dài cuộc trốn tìm Xuân
 
 Không cần quẹt thẻ, ấn vân tay
 
 - Xuân đến, từ vườn đào nở sớm
 
 Sáng 31 tháng 12 uống tách trà đào
 
 Hương ngậm thầm môi ấm
 
 Bồi hồi nhạc cảm thảm hoa
 
 Nào, nhấp rượu mơ cho hồng thêm má
 
 Lên men ba mùa vấn vương
 
 Những bản nhạc Mozart* cứ marathon
 
 Hơn 230 năm, khắp hành tinh vẫn bồi hồi muôn khuông nhạc trẻ
 
 Gió ru dương đỡ khế, cành lúc lỉu
 
 Hình như hoa thở, búp vươn
 
 Nước chảy, ong bay cùng theo điệu nhạc
 
 Những đường bay bất ngờ vang liên khúc giọng chim...
 
 
 
 ________
 
 * W.Mozart (1756 - 1791) - Thiên tài âm nhạc người Áo.
 
 
 
 
 
 Dã quỳ 
 
 Đặng Bá Tiến
 
 
 
 Lũng thấp, đồi cao vàng nắng dã quỳ
 
 nắng như sóng dập dờn, óng ả
 
 nắng tụ muôn đóa môi cười rạng rỡ
 
 hút mắt người gần, gọi bước người xa
 
 
 
 Không người chăm, đời hoang dã, vẫn hoa
 
 bền bỉ bám ba-zan ngày nắng bỏng
 
 bền bỉ bám ba-zan giữa mưa vùi rễ cóng
 
 đợi xuân về trổ nắng vàng riêng
 
 
 
 Đợi xuân về lại rạo rực thiên nhiên
 
 hoa kiêu hãnh chẳng ngại ngần gió lớn
 
 người vui ngắm và bẻ hoa đầy nón
 
 hoa âm thầm dâng hiến đời hoa...
 
 
 
 Dã quỳ ơi, gần hết đời ta
 
 bạc tóc với ba-zan giờ mới hiểu
 
 hoa hoang dã vẫn đầy lòng thơm thảo
 
 người không chăm, hoa vẫn trổ dâng người!
 
 
 
 
 
 Cánh đồng vàng moi mỏi
  
 
 Y PHƯƠNG
 
 
 
 Cuộc đời ban tặng
 
 Em cho riêng anh
 
 Sao không lúc trước
 
 Mãi tận bây giờ
 
  
 
 Bây giờ chân chậm
 
 Bây giờ mắt mờ
 
  
 
 Cuộc đời ban tặng
 
 Em cho riêng anh
 
 Như hạt thóc cuối cùng
 
 Như hạt vừng cuối cùng
 
  
 
 Anh gieo em xuống cánh đồng
 
 Vàng vàng mong moi mỏi.