Người chơi đàn trong bóng tối

Thứ Bảy, 08-08-2020, 08:18
Minh họa: PHƯƠNG THANH

Năm mới ra trường, Thơ thuê trọ trong một con hẻm nhỏ. Đó là một tòa nhà sơn mầu xanh nhạt, tầng dưới có mấy dãy hàng tạp hóa, quán cơm, dăm ba quầy hoa quả bày lấn ra hè. Bên kia đường, dãy đối diện cũng một bộ mặt gần giống như thế, buồn tẻ xám xịt dưới đám dây điện thõng thượt chăng ngang. Hẻm nhỏ như những phận người lầm lụi, ít niềm vui và thiếu hẳn nụ cười. Thơ làm kế toán cho một công ty in ấn bao bì, công việc gắn với những con số khô khan và mức lương vừa đủ cho các nhu cầu cơ bản nên hết giờ làm là quanh quẩn trong nhà ít khi đi đâu. Ngày tháng nối tiếp nhau qua đi, cô bước qua tuổi hai tư rồi hai lăm, hai sáu lúc nào chả rõ.

Một tối nọ về nhà khá muộn sau khi làm thêm giờ, dẫu mệt mỏi rã rời nhưng Thơ vẫn tranh thủ giặt giũ quần áo rồi đem ra phơi vì sáng mai còn phải đi sớm. Vắt hết đống đồ ướt lên dây, cô định quay vào đóng cửa ngủ thì bỗng nhiên nghe thấy giai điệu rất quen từ đâu vẳng lại. Cùng với tiếng ghi-ta bập bùng trong đêm vắng, một giọng nam trầm cất lên da diết: Thảo nguyên bát ngát mênh mông tận chân trời/ Cỏ cây hoa lá hương thơm tỏa ngát đồng/ Tìm em năm tháng thấy đâu hình bóng người/ Em thân yêu ơi biết em giờ này nơi đâu? Giữa lặng im của con hẻm nhỏ say ngủ trong đêm mùa hạ oi nồng ấy, khúc tình ca du mục của Nga vọng về trong Thơ như giọt âm thanh gõ vào ký ức của thời sinh viên đầy nhớ tiếc. Mãi cho đến khi tiếng hát đã tắt, cô thảng thốt nhìn quanh, bất chợt nhận ra người đánh đàn ở ngay căn nhà kế cạnh. Anh ngồi quay lưng về phía cô, cây đàn để lẫn trong bóng tối, lặng im ngắm sao trời.

Một giọt nước mắt chầm chậm lăn xuống má Thơ nóng hổi. Lần cuối cùng Thơ gặp Diễn, bầu trời thành phố đầy sao và Diễn cũng hát bài này cho đến khi một dây đàn đột ngột đứt ngang. Sau đêm đó anh lặng lẽ rời khỏi cuộc đời cô không một lời từ biệt.

Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối có người chơi một khúc ghi-ta say đắm vì Thơ?

***

Trôi giữa những buổi chiều cuồn cuộn nắng, Thơ lầm lũi đi về với đống hồ sơ nặng trĩu trên tay. Hẻm nhỏ vẫn bình lặng như mọi khi, bụi bám dày trên những tấm biển hiệu kẻ sơn xộc xệch, cây bằng lăng già chẳng buồn thay lá, một vài người âm thầm đến rồi đi. Mãi tới gần đây Thơ mới nhận ra dãy nhà cô ở vừa xuất hiện thêm một gia đình nhỏ. Nghe bà Liên bán xôi cư ngụ lâu đời ở đây kể rằng họ vốn là dân mạn ngược, nhà có đứa con không may bị bệnh bẩm sinh hiếm gặp nên lặn lội về đây thuê trọ chỗ người quen để chạy chữa cho con. Ban ngày chồng đi bốc vác, vợ đưa con vào viện. Chập tối thì họ bày ra vỉa hè mấy chiếc ghế nhựa thấp cùng đôi ấm nước và chiếc điếu cày tranh thủ kiếm thêm vài đồng tiền lẻ. Thơ nghe loáng thoáng vậy nhưng chẳng để tâm. 

Một lần rất khuya, Thơ đứng trên ban công nhìn xuống tình cờ thấy hai vợ chồng nọ vẫn còn đang thức. Hẻm vắng, quán cũng vắng, người vợ ngồi tựa vào vai chồng trong yên lặng. Họ cùng nắm tay nhau. Rất khẽ.

Lòng Thơ bỗng tràn ngập một nỗi buồn vô cớ. Đã rất lâu rồi cô không hẹn hò với ai, khoảng trống mênh mông mà Diễn để lại dường như Thơ chẳng thể nào vượt qua được nữa. Cô vùi mình vào đống công việc đơn điệu mỗi ngày, vào những lo toan cơm áo gạo tiền để quên đi mối tình đầu cay đắng. Thế nhưng, sâu thẳm trong trái tim cô biết mình vẫn luôn nhớ đến anh. Diễn đã đi qua cuộc đời cô để lại bản tình ca mãi còn dang dở.

Từ đó, chiều muộn nào đi làm về Thơ cũng nấn ná dừng chân một chút bên vỉa hè để nhìn đôi vợ chồng nghèo líu ríu bên nhau. Dường như có họ, con hẻm nhỏ trở nên bớt u buồn đi một chút. Nhưng rồi một hôm cô không thấy họ dọn hàng như mọi khi, hỏi bà Liên thì mới biết hình như việc gấp nên bác sĩ gọi cả hai vợ chồng đến bệnh viện. Khuya hôm sau bước ra ban công, dưới ánh đèn đường vàng vọt, Thơ nhận ra hai vợ chồng họ ngồi bó gối im sững trước con đường vắng ngắt, tưởng như đông cứng trong nỗi tuyệt vọng vô hình. Nghe nói bệnh tình thằng bé trở nặng hơn, nếu không phẫu thuật khó lòng qua khỏi. 

Đôi lúc thức giấc trong đêm, Thơ mơ hồ nghe thấy tiếng người mẹ hát ru con, thanh âm nghẹn ngào buôn buốt như viên sỏi rơi xuống lòng hồ khô cạn.

***

Thơ đã nghĩ mình thích cuộc sống cô đơn. Thế nhưng, ngày ngày ngắm gia đình ba người kia vá víu vào nhau giữa bốn bề giông gió, cô chợt nhận ra mình trống trải biết bao nhiêu. Dù sao họ vẫn có nhau, có một đứa con dẫu ốm đau nhưng còn hy vọng, đâu phải như Thơ lủi thủi nơi thành phố xa lạ này quên cả buồn vui. Một hôm xong việc sớm hơn thường lệ, Thơ vào siêu thị mua mấy bộ đồ trẻ em gói ghém cùng ít tiền bỏ vào phong bì, nhờ bà Liên mang tặng cho gia đình nọ.

- Sao cháu không tự đưa đến cho cô chú ấy mà lại nhờ bác - bà Liên ngạc nhiên bảo.

- Tại cháu bận quá, đi sớm về muộn chẳng mấy khi gặp bác ạ - Thơ ngập ngừng trả lời - với lại chẳng nhiều nhặn gì, cháu không muốn cô chú ấy ngại.
Bà Liên nhìn Thơ, thở dài:

- Nghĩ đến hoàn cảnh nhà họ ai cũng xót xa, thằng bé nhìn kháu khỉnh thế nhưng không biết mai mốt sẽ ra sao nữa. Vợ chồng con cái yêu thương nhau thế mà ông trời nỡ nào bắt phải chia lìa cơ chứ.

Một cơn gió ngược chiều đột ngột xoáy qua, cuốn đám lá khô vương vãi trên vỉa hè đầy gạch đá vỡ. Thơ vội vã bước lên cầu thang, nhanh đến nỗi va phải một người đàn ông từ phía trên đi xuống. Cô chưa kịp nói gì thì anh đã dừng lại ân cần hỏi:

- Cô không sao chứ, cô hàng xóm?

Thơ nhận ra đó chính là người đàn ông ở căn hộ kế bên vẫn thường chơi đàn ghi-ta trong đêm. Cô bối rối đáp:

- Không sao đâu ạ. Xin lỗi anh nhé.

Người đàn ông mỉm cười chào cô rồi thong thả bước đi. Nhìn cây đàn anh mang theo trên vai Thơ bỗng thấy bâng khuâng. Diễn của cô ngày xưa cũng lãng tử, ấm áp và dịu dàng như thế. 

Đêm thành phố đầy sao, ánh sáng từ triệu triệu năm ấy bình thản chiếu rọi xuống nhân gian, chứng kiến bao buồn vui của muôn kiếp người bé mọn. Người đàn ông ở căn hộ kế bên tối nay cũng mang đàn ra ban công. Anh đứng trầm tư rất lâu, hai tay khoanh trước ngực, vóc dáng cao lớn chìm khuất trong mảng tối của tòa nhà. Thơ nhìn xuống vỉa hè, nơi cặp vợ chồng nghèo đang lúi húi sắp dọn bàn ghế của gánh hàng nước cuối ngày, người mẹ ẵm con, người chồng đẩy chiếc xe chở đồ đi phía sau, bóng họ đổ xuống gãy thành từng khúc. Thơ nghĩ đến đôi mắt ngơ ngác của đứa trẻ mà lòng nhoi nhói. Giá như cô có thể làm được một điều gì đó...

Phía bên kia, người đàn ông bất chợt nâng cây đàn lên rồi lại khẽ khàng đặt xuống. Lòng Thơ chông chênh như có sóng. Trong sâu thẳm của đêm Thơ nghe như có tiếng gió thở dài lẫn trong âm thanh xạc xào của lá khô trở mình trên hè phố.

***

- Tối thứ bảy tuần này chúng tôi có một buổi biểu diễn âm nhạc ở quảng trường trung tâm, nếu không bận mời cô đến xem nhé - Người đàn ông ở căn hộ kế cạnh nói với Thơ như vậy khi họ gặp nhau ở cầu thang. Giọng anh trầm và ấm áp.

- Vậy ra anh là một nghệ sĩ? - Thơ không giấu được vẻ ngạc nhiên.

Người đàn ông mỉm cười:

- Tôi chỉ là người chơi đàn ghi-ta, rất hy vọng cô sẽ đến thưởng thức.

Người đàn ông định nói thêm câu gì đó nhưng rồi lại thôi, anh quay sang Thơ trong một khoảng lặng im chờ đợi. Cô dịu dàng khẽ nói:

- Nhất định tôi sẽ đến. 

Thứ tư tuần đó Thơ bất ngờ được công ty điều động đi hỗ trợ một chi nhánh mới thành lập ở miền trung. Cô sắp xếp đồ đạc rồi bắt tàu đến nơi công tác mới. Buổi tối ngày thứ bảy, Thơ bật ti-vi thì tình cờ thấy chương trình âm nhạc ấy được phát trực tiếp trên sóng truyền hình. Máy quay đang hướng tới một nghệ sĩ cùng cây đàn ghi-ta quen thuộc đứng trên sân khấu, mái tóc anh hơi rũ xuống, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Khúc tình ca vang lên da diết làm hàng nghìn con tim say đắm. Đó là một buổi biểu diễn từ thiện để gây quỹ ủng hộ các em bé có hoàn cảnh khó khăn. Những phóng sự chiếu xen kẽ giữa các tiết mục đưa người xem đến với đủ cung bậc cảm xúc khác nhau, Thơ nhận ra trong đó có cả em bé con trai đôi vợ chồng bán nước nơi con hẻm nhỏ mình đang ở. Bản nhạc kết thúc, khán giả lặng đi rồi tiếng vỗ tay dậy lên rất lâu, người nghệ sĩ cúi chào rồi mang theo cây đàn khuất sau sân khấu. Thơ thấy lòng ngập tràn nuối tiếc, giá như tối nay cô được đứng nơi quảng trường lộng gió ấy để lắng nghe anh chơi đàn như đã hẹn.    
   
Một tháng sau trở lại thành phố khi trời đã tối muộn, Thơ gặp bà Liên bán xôi đang ngồi nhặt rau bên vỉa hè. Bà cụ bảo, gia đình đôi vợ chồng bán hàng nước sau khi may mắn phẫu thuật được cho con đã đưa nhau về quê, trước khi đi người mẹ sang chào tất cả mọi người và gửi lời cảm ơn Thơ vì món quà lần trước. Thơ mỉm cười:

- Cháu nghĩ lời cảm ơn lớn nhất phải dành cho anh ấy, người chơi đàn ghi-ta ở tầng trên bác Liên ạ. Hóa ra anh ấy là một nghệ sĩ, đã cùng bạn bè tổ chức buổi biểu diễn từ thiện ở quảng trường trung tâm để giúp đỡ cậu bé đấy.    

Bà Liên ngạc nhiên:

- Thật vậy sao, thế mà tôi không biết. Đúng là một con người lặng lẽ. Hôm cậu ấy chuyển đi cũng chẳng ai hay mà từ biệt.

Thơ sững sờ:

- Anh ấy đi rồi hả bác?

- Ừ, đúng rồi cháu ạ. Cậu ấy đã chuyển chỗ từ tuần trước kia. Không biết đi đâu.

Thơ trở về phòng, ngồi xuống chiếc giường đơn ngập trong bóng tối. Người lướt ngang qua đời trong khoảnh khắc, cuối cùng chỉ còn lại mình cô nơi con hẻm lầm bụi này với nỗi cô đơn. Cô nghe như một giọt nước mắt nhỏ buốt xuống tim.

Từ bên ngoài bất chợt ngân lên một giai điệu rất quen cùng tiếng ghi-ta bập bùng trong đêm vắng: “Thảo nguyên bát ngát mênh mông tận chân trời/ Cỏ cây hoa lá hương thơm tỏa ngát đồng/ Tìm em năm tháng thấy đâu hình bóng người/ Em thân yêu ơi biết em giờ này nơi đâu!”. Thơ mở cửa bước ra ban công. Đêm thành phố đầy sao, phía bên kia người chơi đàn đã trở về cùng với bài hát cũ.

Truyện ngắn của TRẦN THỊ TÚ NGỌC