Viết ở Yên Thế

Thứ Bảy, 04-07-2020, 07:47

Những hòn sỏi trụi trần

Những viên sỏi gầy guộc

Biết xé mình thành hào

Biết bá vai nhau thành tường thành lũy

Hố Chuối, Phồn Xương lên từ đấy.

Tôi rưng rưng chạm vào ký ức

Viên sỏi nào thấm máu người xưa?

Nhỏ nhoi hoang sơ ngăn tầm đại bác.

Sỏi lặng thầm

Hát khúc ca của đất

Bài ca về những người lính áo nâu

Sinh ra

Lớn lên

Từ đất

Một viên sỏi con cũng chẳng 

để lọt vào tay kẻ khác.

Sỏi lặng thầm

Hát bài ca từ đất

VŨ HOÀNG NAM

Điệp khúc thương yêu

Chúng con trào như gió 

xuống đồng bằng

Chân con mẹ về đặt lên đất mẹ

Đất ơi đất sao mà tha thiết thế

Đây bạt ngàn mắt lính có sông Hương

Thượng Tứ kia rồi! Bóng mẹ nghèo thương

Dáng mẹ đấy, chúng con thương mẹ lắm

Mấy mùa chớp nổi áo em còn cứ trắng

Tóc em thề giữa gió đợi chờ ta

Mắt tôi nhòa giữa chợ Đông Ba

Hôn một cái vội vàng lên Đập Đá

Chân vấp ngã mấy lần bên Vĩ Dạ

Một câu hò ai đã đỡ tôi lên

Phu Văn Lâu giờ phút ấy oai nghiêm

Hồ Tĩnh Tâm ngàn sen hồi hộp thở

Mắt rơm rớm bà con Huế ngó

Ngôi sao vàng trong gió cuốn thiêng liêng.

HOÀNG NHUẬN CẦM

ct6_1-1593767002445.jpg
 

Cánh đồng bỏ quên

Em bỏ quên thời con gái ở đâu?

Có phải nơi cánh đồng mưa 

vết chân dầm mình gốc rạ

Gió ngày xưa thổi mãi

Ánh mắt mòn ngóng trông.

Em dắt thời con gái sang sông

Con đò lặng trôi, chở theo lời mẹ dặn

Chưa ra biển mà nước sông đã mặn

Mẹ đứng trên bờ, chấm mắt trông theo.

Thời gian là một chiếc mỏ neo

Móc nỗi niềm lên tóc mẹ

Dấu chân xưa, vết xước còn lăm răm

hình gốc rạ             

Con xoa vào, nhận mặt tháng năm

Khi thời con gái… hết xanh.

Và cánh đồng bỏ lại.

NHẤT MẠT HƯƠNG