Thơ

Thứ Bảy, 25-07-2020, 15:10

Tìm mộ

Ðỗ Chiến Thắng

 

Trường Sơn hương cháy ngậm ngùi

Tìm trong đất lạnh xương vùi đồi cây

Cuộc đời chị trắng bàn tay

Bát hương thờ cúng tàn đầy gió mưa

Hồn thiêng em gọi hãy thưa

Cho lưng mẹ cõng sớm trưa bớt còng

Cho em vơi nhẹ chút lòng

Cho con trẻ chút má hồng tuổi thơ

 

Tiểu sành rỗng giữa ngác ngơ

Quờ tay chị chạm giấc mơ nghẹn ngào

Ðất nâu thẫm đỏ máu đào

Có nghe hồn chị thầm thào tái tê

 

Tiểu không dìu chị trở về

Ba gian nhà trống bốn bề gió đêm...

 

Cõng mẹ thăm anh

Nguyễn Chí Diễn

 

Mẹ ơi tay bám chặt nào

Giữ yên... con cõng mẹ vào nghĩa trang

Nghĩa trang làng rộng thênh thang

Từng con của mẹ xếp hàng điểm danh.

 

Bước chân dò dẫm vòng quanh

Tên con mốc phủ rêu xanh... đã mờ

Biết là mộ chẳng cốt tro

Rưng rưng mẹ vẫn lần, sờ... rưng rưng.

 

Anh ơi xa cách ngàn trùng

Về đây tháng bảy tương phùng mẹ - con

Nhớ ngày lưng mẹ mỏi mòn

Cõng anh, cõng giấc mơ non bốn mùa.

 

Bây giờ mẹ đã già nua

Vườn nhà chuối chín gió lùa đêm đêm

Trăng nghiêng bóng mẹ còng thêm

Anh nghiêng đời mẹ bên thềm chiến tranh.

 

Về đi anh, về đi anh!

Mái đầu bạc, mái đầu xanh... nghẹn ngào

Mẹ ơi tay bám chặt nào

Giữ yên... con cõng mẹ vào thăm anh.

 

Tháng bảy khói nhang

Nguyễn Thánh Ngã

 

Người về tháng bảy khói nhang

Một thời áo lính xa làng xa quê

Trong khi đất nước bộn bề

Xông pha lửa đạn lời thề hiến thân

 

Các anh mãi mãi mùa xuân

Tuổi hai mươi vẫn trong ngần nắng mai

Mẹ già gánh nặng hai vai

Chồng con nửa mảnh trăng cài mồ côi

 

Người hóa mây trắng bên trời

Người tìm đồng đội giữa đời còn mơ

Nạng khua từng vết bụi mờ

Bước chân bỏ lại bên bờ biên cương

 

Giữ từng tấc đất quê hương

Cỏ cây hòa với máu xương không rời

Giặc thù như bóng ma trơi

Vẫn ôm cơn rét run trời mà đi…

 

Bây giờ hóa tiếng từ quy

Vẫn màu áo lính xanh rì nước non

Vẫn ôm ghì súng sắt son

Biển trời xanh biếc cõi hồn Việt Nam.

 

Tháng Bảy hồi ức

Ðức Trí

Thơ -0
 

 

Những ngón tay non nớt

Chưa hoá giải lời nguyền về tháng ngày cô đơn

Ô cửa sổ bật khóc đêm mưa

Gió ghé ngang lau nhanh giọt nước mắt trên tấm kính

 

Thiếu nữ lẻ loi nhìn trời mưa bằng đôi mắt câm

Một ký ức buồn sâu thẳm

Người thương binh năm nào vẫn dai dẳng trong lòng

Day dứt cả cuộc đời đi vay mượn cho con chút ánh sáng

 

Ðêm ngoại thành những ngày tháng Bảy

Ðốm khói ơ hờ bay lên từ hàng trăm ngôi mộ gió

Tên người vẫn hiện hữu ở đó. Lạ. Quen

Chỉ những hình hài thì vẫn mãi bặt tin

 

Chiếc xe chạy qua lớp lớp gập ghềnh

Núi đồi mặc một màu xanh hy vọng

Tiếng gió gầm gào. Tiếng suối róc rách

Ngày tháng ấy sống lại trong một chớp giây

 

Cỏ đã xóa sạch dấu vết những con đường

Cũng không thể xóa những dòng hồi ức vẹn nguyên

Vì ở đâu đó giữa những hiểm trở điệp trùng

Có tiếng gọi thầm tên nhau về một thuở đạn bom kháng chiến.