Ngày mưa lũ

Thứ Bảy, 24-10-2020, 15:17

Nguyễn Ðức Bình

Câu thơ ướt sũng ngày mưa

Nổi lên chìm xuống hai bờ đục trong

Thế là nước lã ra sông

Ngọn tre chết đuối cánh đồng ngập sâu

Vỡ bờ tức nước vì đâu?

Trời sao mưa thế làm đau quê nghèo!

Nóc nhà trôi dạt củi rều

Thú hoang lạc chỗ lại trèo lên mâm

Nước mưa nước mắt đầm đầm

Mộ chìm ván nổi tay cầm nén hương

Vẫn là một nắng hai sương

Trông mưa trông gió bốn phương trông trời

Nông sâu lặn lội kiếp người

Bão trời sẽ tạnh bão đời tránh đâu?

Lũng Vân

Nhan Sinh  

Ngược con đường rắn lượn

Ngựa thồ hí tan sương

Ngô trĩu vàng đồi nương

Nắng xuân hừng bản nhỏ.

Mế già hơn trăm tuổi

Móm mém nụ cười tươi

Thời gian như ngừng trôi

Khói quẩn quanh bếp lửa.

Cửa nhà sàn rộng mở

Chén rượu nồng trao nhau

Ngả lưng đệm bông lau

Ấm tình người miền núi.

Lũng Vân - một lần tới

Suốt đời đâu dễ quên

Mây bồng bồng cảnh tiên

Núi biếc xanh cây lá.

Xin đừng làm khách lạ

Khi em đến bản Mường.

Quê

Ngô Ðức Hành

Quê

là tất cả đằm sâu

xanh xanh

tàu lá che đầu giữa trưa

 

quê

là mưa nắng

nhặt thưa

bàn tay mẹ muối nhút dưa rộm vàng

 

quê là

ngày ấy em sang

mồ hôi trinh nữ ai mang bả bùa

 

trăng lên ngà ngọc

dậy mùa

quê là thảng thốt ngọt chua

bế bồng!