Kỷ niệm nhỏ ở rẫy đậu cua sau chiến tranh

Thứ Bảy, 30-05-2020, 05:25

Bom mìn lặn giữa đất không

Tôi cày bằng lửa và trồng bằng dao

Giá cây thấm giá máu đào

Hạt trân quý tựa ngôi sao trên trời

Chào mào lảnh lót, trời ơi

Nhảy rung trái nõn mổ rơi nhụy nồng

Hồn nhà thơ, cốt nhà nông

Nửa xua đuổi, nửa phải lòng tiếng chim

Nửa thi sĩ ngơ ngác tìm

Nửa người trồng trọt nỗi niềm chia hai

Thôi đành làm kẻ bất tài

Để thiên nhiên ríu rít hoài trong nhau.

NGUYỄN THANH MỪNG

Nhẩn nha lọc lại đời mình

Nhẩn nha lọc lại đời mình

Tuần mưa cữ nắng mà tình chẳng vơi

Thế gian muôn sự khóc cười

Trắng đen lẫn lộn lòng người ai đo

Tịnh tâm nhặt những vu vơ

Ta đem chưng cất cho thơ mỗi ngày

Bao người tỉnh nỗi ta say

Ba nghìn thế giới mắt này bằng không

Nhòe trong xanh, đỏ, tím, hồng

Nỗi đời lắt léo đường vòng lối xa

Gối mình lên những phù hoa

Ngủ quên để giọt sương sa trắng đầu.

MAI VĂN LẠNG

Nứt vỏ

CON sông nứt vỏ từ nguồn

Trổ mầm trăm nhánh nước tuôn ngọt lành

Trước khi hòa với biển xanh

Đã tươi bờ bãi trĩu cành phù sa

Nứt ra từ cánh đồng nhà

Là mồ hôi mặn ông bà ngàn xưa

Trộn vào bùn đất nắng mưa

Thành buồn vui trải bốn mùa người quê

Nứt ra từ những hẹn thề

Tình yêu bật rễ đam mê ngọt ngào

Bám vào giông bão thét gào

Càng đau cành cội càng cao bóng tròn

Nứt trong lòng mẹ là con

Yêu thương lắng đọng thành hòn máu thiêng

Núm non rút ruột mẹ hiền

Cựa chồi mầm khát mà nên hình hài

Bao nhiêu nứt vỏ hoài thai

Nhọc nhằn mà hóa rộng dài ngàn năm

Lắng nghe tiếng nứt âm thầm

Mà nuôi nấng những nụ mầm sinh sôi.

NGUYỄN VĂN SONG