Hội sau tôi về

Thứ Bảy, 04-04-2020, 15:40

Lê Xuân Tê

Tay ai nâng nhẹ cơi trầu

Chưa ăn đã thắm bởi câu ân tình

Ai về Quan họ chúng mình

Ngàn năm qua vẫn mái tranh quê nhà

Rộn ràng, tha thướt, la đà

Đố ai vào mà lại ra được nào?

Cớ gì mà hẹn năm sau

Bởi chưng ai đoán được màu thời gian,

“Mây trôi, bèo dạt, chim ngàn,

Xe lăn, điếu đổ, kim lan, bấy chờ …”(★)

Hái hoa cây bưởi tôi nhờ

Gọi đò không thấy, trời mưa xót thầm

Đã rằng đôi chữ đồng tâm

Tôi hằng chẳng thể ôm cầm thuyền ai

Thôi thì ngày vắn đêm dài

Người trong có chốn, người ngoài có nơi

Sang canh trống đã điểm rồi

Có câu “Giã đám” đứng ngồi nơi nao

Có trăng rồi muốn có sao

Có mai lại muốn bông đào nảy mau…

Vâng lòng, người hẹn năm sau

Người cho, thì lại hội sau tôi về!

(★) Các bài ca Quan họ.

Bản Lác

Thanh Ứng

“Mai Châu mùa em…”★ ★ xa lắc

Bản Lác

Đâu ao nhỏ xinh xinh dưới sàn

Cá giỡn đùa cạnh cầu thang

Nước trong xanh một thuở

Suối Xia áo váy rộn ràng

Mai Hạ dâu

Váy lĩnh nhánh đen sát vòng eo mười bảy

Em đi trong tôi

Suốt bao mùa rẫy…

Bản Lác

Em mặc áo phông, quần bò, lái xe túk túk

Cười nói thỏa thuê

Những nhà hàng theo số

Những con đường thành chợ

Tấp nập bán mua

Cả những điệu xòe

Đêm hội…

Và cần rượu

Em vít cùng tôi

Có thật say…

(★) Một địa điểm du lịch thuộc huyện Mai Châu (Hòa Bình).

(★★) “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”, thơ Quang Dũng.

Ước vọng

Hà Văn Đạo

Từ cánh rừng trụi lá

Tiếng gặm nhấm của bầy mối

Như tiếng réo thảng thốt từ đêm đen

Ý nghĩ của những người đàn ông lưng trần

Xoắn vào nỗi khát khao màu xanh nõn

Từ cánh rừng trụi lá

Tiếng trở mình của những già làng tóc trắng

Ước vọng đàn chim cũ quay về

Cất tiếng reo ca trên những nhú chồi mới

Mầm non vươn mình cùng tháng năm

Từ cánh rừng trụi lá

Những người đàn bà hõm mắt ngồi xoa vai

Trỗi dậy nỗi ám ảnh vắt vét từng giọt nước

Rỉ ra từ đất

Cái nhìn thắc thỏm trong mênh mông khô hạn

Từ cánh rừng trụi lá

Những mặc niệm thiêng liêng xưa cũ

Khói nhang bay trên lời khẩn cầu

Ban mai đến theo ánh nhìn trong vắt

Lặn biến dần những ẩn họa.

Trước lưng còng tuổi mẹ

Nguyễn Thế Kiên

Đồng xa sương đã nhòa chiều

Chín mươi tuổi mẹ gầy xiêu bóng về

Con từ bữa ngược nẻo quê

Cội xanh neo đậu thắt the một miền.

Mẹ trong khoai lúa dịu mềm

Đồi mồi in dấu đồng chiêm tảo tần

Tóc sương vấn tuổi mấy lần

Trăm năm mưa nắng tiêu dần… mẹ ơi.

Chợ nào cua cáy gánh đời

Đồng sâu, ruộng cạn mấy hồi ăn đong

Cuối chiều biển nhập vào sông

Tơ non sinh hạ, mẹ trong nét cười.

Mẹ ơi, lành lạnh nỗi người

Canh khuya lẩn thẩn… vào nguôi ngoai gầy

Nửa đêm, còn ngỡ ánh ngày

Lần tay lẩm bẩm, hôm nay con về.

Đường xa, dặm thẳm tái tê

Đêm kinh thành nhập hồn quê mịt mùng

Mỗi bình minh một ngập ngừng

Xin ngày dừng trước lưng còng mẹ tôi…