Em có bao giờ…

Thứ Bảy, 21-03-2020, 06:00

Em vừa đi vào giấc ngủ

Hạt mưa đã thức bên thềm

Em có bao giờ muốn biết

Những điều ta đã giấu em.

Giấu em nỗi buồn khôn tả

Sau những niềm vui vụng về

Sáng mai ai còn nhớ nữa

Ai dìu ta lại cơn mê?

Giấu em cái nhìn trầy xước

Sóng sông mấy độ qua đời

Giá như em làm ta biết

Trong lòng chỉ có ta thôi.

Giấu em đường về nức nở

Nỗi nhớ sâu hơn chiều rồi

Cớ gì mà em không đến

Cớ gì ta phải đơn côi?

Giấu em bài thơ viết dở

Giận hờn chữ nghĩa lang thang

Em có bao giờ ôm ấp

Có bao giờ em lật trang...?

Giấu em. Giấu em tất cả

Tất cả lòng ta muôn vàn

Niềm vui nỗi buồn sợi nhỏ

Đã dệt vào đời thênh thang!

NAM NHẠN

Nhân duyên

Ai mang bóng chiều đi đâu

Để dòng sông cũ gục đầu buồn thương

Lục bình tím trọn tà dương

Nhuộm xa vắng để vấn vương một thời

Thầm thì nghe tiếng chuông rơi

Câu kinh thuở ấy tạc trời thanh tân

Áo nâu phơi thấm bụi trần

Bâng khuâng cánh sứ trắng ngần trước hiên

Đâu ngờ một thoáng tiền duyên

Chạm phải ánh mắt truân chuyên thuở nào

Bẽ bàng một khúc ca dao

Đa đoan duyên phận, má đào long đong

Sông sâu trong đục mấy dòng

Người thương dẫu mấy… vẫn mong sum vầy

Nhân duyên số kiếp sau này

Dẫu ngàn nguy khó đọa đầy cũng cam.

ĐỨC TRÍ

Tản mạn Yên Tử

Qua được suối Giải Oan

Lại thấy lòng trần tục

Ai tỏ lời đốt trúc

Thấy trong veo mục đồng

Sương khói cứ mênh mông

Ủ mộng từ Đồng Cổ

Hồn kỵ sĩ qua sông

Lưới trùm lên bóng hổ

Lên tới đỉnh ngai vàng

Chạm tay vào áo Phật

Tìm tới đỉnh non Yên

Gặp mây, mây bay mất.

BÙI VIỆT PHƯƠNG