Bên dòng Vàm Cỏ Tây

Thứ Bảy, 06-03-2021, 14:13

Những mái nhà tồi tàn đã mất

tôi nghe gió thổi lên hương vị tháng Mười

cùng tiếng thì thầm của một kẻ mang tên ký ức

tôi ngồi trên băng đá và bắt đầu nói về những kỷ niệm

chúng trò chuyện trong tôi bằng giọng điệu của đứa trẻ hay cười

cả người tôi bừng sáng

bởi quanh mình chỉ gió và nắng

dẫu chiều đang lộ dần gương mặt chín đỏ

trộm nghe câu chuyện của đứa-trẻ-tôi

ánh chiều tà đang quấn quanh mình

người đàn bà quay về chở phía sau một đứa trẻ khác

nó vo tròn sợi hoàng hôn thành chiếc kẹo màu đỏ

ngậm mê man và không nói gì

chiếc ghe nằm như một thỏi buồn

mãi hờ hững quên chiều đang xuống

hai mươi năm có điều chi không đổi

nơi tấm lưới ngả màu và vết sạn bàn tay

nơi ánh mắt mơ đàn cá nhảy

tiếng cười theo gió nhạt nhòa

chiều vẫn trộm nghe như đứa trẻ

tôi nhìn về phía cây cầu giả hình hài ký ức

từng dòng người lướt qua như những viên đá nhỏ

cuộn lấy mình và đợi lên rêu.

VÕ MẠNH HẢO

Gọi

Gọi tắc-xi sao nghe chuông xe đạp 

Tiếng kính coong giật thót nắng vô tình 

Nhớ như người thân lâu ngày tránh gặp 

Sương trên đầu rơi nhẹ đến mong manh 

Ngồi xe hơi bụi vào em kéo kính 

Mẹ lội bùn cấy lúa nắng đeo lưng 

Đòn gánh cong như mặt đời không phẳng 

Mồ hôi rơi đẫm ướt những con đường 

Đi trong mây nao nao lưng chừng biển 

Lưng chừng ta lưng chừng dốc núi trầm 

Kỳ cọ mãi tim chẳng thành đá cuội 

Rửa một ngày nhẵn bóng vết vô tâm 

Trăm câu thơ cứ tang bồng hồ thỉ 

Từ ngữ thì thào những giai điệu kiêu sa 

Chiều nhớ làm thơ gửi mẹ già lội ruộng 

Gọi đến khản hơi con chữ chẳng hiện ra.

UÔNG THÁI BIỂU

Cỏ

Cỏ thường thấp

thấp nhất các loài cây

nên chân thường giẫm đạp

Rồi tới ngày chân tự hỏi

cỏ là gì khi ngước nhìn đỉnh núi cao

nơi chân chưa từng (và có thể

chẳng bao giờ chạm tới)

cỏ đã xanh ngạo nghễ ngàn đời

Và chân nhớ tới những cuộc tiễn đưa 

người thân, sơ, bạn bè, thậm chí cả những sơ sài về đất 

theo cách thông thường hay trang trọng nhất

cỏ vẫn lặng lẽ xanh đắp ấm muôn đời

Vậy cỏ là gì

chân là gì

ai giẫm đạp, ai cưu mang

Ai?

HỮU VIỆT

Hồ Gươm mưa

Hồ trong nước vẫn ướt đầm

Là khi mưa lá những tầng vây quanh

Mắt bơi mươn mướt vùng xanh

Tưởng ngăn cách đấy mà thành giao thoa

Hồ liền cây trắng sương sa

Rơi đầy tóc gió mở ra vùng trời

Là mưa hay bước chân người

Tượng hình hơi ấm hay lời ngày xưa

Trầm sâu đã ngủ yên chưa

Hay còn le lói như vừa sao Hôm

Phủ vàng sắc lá còn non

Như vừa rụng xuống nên còn xót thương

Mờ xa loáng thoáng trong sương

Tiếng đâu vọng lại con đường trẻ thơ

Tần ngần mép nước quanh co

Chờ mưa rơi mãi hiện cho một lần

Trong vòng tay ấm ân cần

Ánh nhìn thơ dại lại dần sáng lên.

NGUYỄN QUANG HƯNG

Buổi sáng

Tiếng chim vừa reo trong vòm cây

Nhắc rằng xuân rất ấm

Nụ cười hai mươi tuổi em gọi về

Hoa đào theo áo dài ngang phố

Ly cà-phê ấm lòng buổi sáng

Người đón người bằng cái nắm tay

Ai cũng xuân theo cách của mình

Hoa dặn lòng rằng hương không tuổi

Có khúc nhạc rủ ta cùng hát

Rướn mình hôn lên những chồi non

Đâu đó nụ cười trẻ con

Vừa kịp làm xanh bầu trời.

NGUYỄN VĂN HỌC

Vực trắng

Những dáng cây kiêu hãnh

chỉ núi thấu nổi tầng rễ sâu

nhưng tán lá luôn thuộc về trời rộng

mây đến từ phương đó

người săn mây quên lãng mọi nguyên do

giữ lại toàn điều mộng tưởng

mắt đối mắt chân chim khóe mắt

gặp dáng cây kiêu hãnh trượt qua rừng

gặp suối đổ âm thầm thung vắng

cây nói bằng im lặng

người nói bằng niềm riêng

lau tím phất cờ vực trắng.

LỮ MAI