Non cao rừng thẳm

Ngày em ra đi cuối thu khi rừng đã no mùa. Mùa chín sẫm cỏ cây tràn non cao sừng sững. Lưng trời vách đá bạc tựa mắt nhìn như níu bước chân ai. Nhớ tiếc, buồn thênh. Chuyện xưa rồi, sao mỗi khi ý nghĩ trở lại quê nhà lại hiện dáng em gầy thủơ ấy. Cái dáng đang độ bứt kén tuổi thơ, chuyển thì thiếu nữ vừa đi vừa ngoái lại nhìn. Em đang thu lại lần nữa ngôi nhà xưa vào thương nhớ trước lúc ra đi, hay ngóng tôi đến tiễn em như đã hẹn? (10/01/2020)

TIN BÀI KHÁC

Chiếc xe ôm cuối ngày

  25/07/2019
Về đến thị trấn Chao Luông đã hơn mười một giờ đêm. Mệt mỏi quá, tôi đặt chiếc túi xách dưới chân tượng đài rồi nằm thiếp đi. Tiếng xe tải còi, xe gắn máy rầm rì qua đường thưa thớt. Từ đây về đến đơn vị hơn sáu mươi cây số, phải mất gần hai giờ đồng hồ chạy xe. Trên con dốc ngoằn nghèo mịt mù sương đó thì việc di chuyển trong đêm cực kỳ gian khó. Tầm này sương đã phủ kín cả đỉnh núi, vì thế người ta đặt cho nó cái tên là Sa Mù. Điện thoại cho Thanh nhưng anh ta không bắt máy. Đám xe ôm mọi lúc hay ở đây giờ không thấy ai. Mà tôi cũng không chắc, vì tầm hơn năm giờ chiều là họ trở về nhà. Dù có khách hay không thì họ cũng về. Cảnh xe ôm ở thị trấn miền núi hiếm khách nó thế. Người lớn tuổi không có sức vóc nên ra đây làm nghề. Nếu tối nay không có xe, tôi buộc phải đi bộ về đơn vị. Sáng sớm ngày mai nhận nhiệm vụ mới, tôi không thể lỡ việc. Nếu lúc chiều xe khách không bị hỏng thì mọi việc sẽ xảy ra đúng dự định. Có tiếng chuông điện thoại, tôi cứ nghĩ đó là Thanh, nhưng không, điện thoại của sếp Huy. Tôi bắt máy, sếp hỏi tôi đang ở đâu và bảo tôi phải về trong đêm nay. Tôi tuân lệnh như thường lệ.  

Mùa giã cốm

  28/05/2019
Xóa bỏ bao cấp không lâu thì cậu ra Hà Nội, bấy giờ cứ mỗi dạo thu hoạch mùa màng xong ngoại thành lửa rơm đốt cháy cả trời chiều mà bọn trẻ con thích chơi bùi nhùi chứ chưa mê mẩn trò gêm như bây giờ. Đường sá bụi mờ mà không thể che lấp nổi mầu bưởi Diễn chín vàng rực lấp ló sau tán lá dày. Từ Nhổn đi về qua những cánh đồng rau muống ế ẩm hoa nở tím, gặp phải mấy chiếc xe ngựa chạy long nhong chở đầy những gạch, không sợ tắc đường chỉ sợ ngựa nó gặp người lạ cuồng chân lao xuống ruộng rau, cho tới lúc về chỗ đền thờ Hai Bà ở dưới dốc Thọ Lão người còn dính đầy rơm rạ và mắt còn cay xè khói rơm. Dừng chân, ghé vào quán nước dưới gốc đa, bà cụ bán nước vốn là công nhân nhà máy diêm từ thời Pháp thuộc ấy, ăn một cốc chè cốm hẵng còn thèm, bèn mua cốc nữa thì cụ bảo: “Xin lỗi chứ năm nay mất mùa, cốm hiếm, bác nhường lại cho khách sau được không?”.  

Muôn ngàn hạt châu

  26/04/2019
Xa xôi kia Hoàng mộc hương thơm ngát bên rừng  

Một giọt máu đào

  27/03/2019
Đây là phần đầu của câu tục ngữ rất quen thuộc trong kho tàng văn hóa dân gian Việt, “một giọt máu đào còn hơn ao nước lã”. Nghĩa dễ thấy nhất ở nó là sự trân trọng nói về cách ứng xử nên có của một cá nhân với những người thân, đặc biệt là gia đình và họ hàng đang sống chung quanh. 

Bong bóng ngoài mưa

  27/03/2019
Sấm sét như những loạt đại bác nã xuống mặt đất dữ dội. Bầu trời mầu chì như bị giật tung bởi những tia chớp xanh lét. 

“Phù thủy” của những con chữ

  31/01/2019
Trên chiếc máy tiện, dáng đồng hồ cát tinh tế của một cây bút dài đã thành hình. Rồi qua khoảng một chục tờ giấy ráp với độ mịn khác nhau, dần dần mầu đen trắng của cây bút có độ mịn mượt và sáng lên. Dùng một dụng cụ, Đào Huy Hoàng khéo léo cắt hai đầu bút khỏi máy tiện, rồi cầm cây bút tới máy đánh bóng.  

Đường dài dai dẳng

  31/01/2019
Chen lên được cửa tàu rồi, Nho mừng ra mặt, trên tay bồng thằng cu hai tuổi đang ngủ. Lữ tay kéo va-li, tay xách một mớ mấy gói đồ, mặt đăm đăm kêu “lúc này mà để cho nó ngủ”. 

Gia đình & khoảnh khắc

  31/01/2019
Thằng Sỏi mê mẩn nghịch cát. Nó lấy đà từ xa, phi lên đỉnh đống cát rồi từ từ đổ uỵch xuống. Bất động vài phút, nó lổm ngổm bò dậy, lấy hai tay bới một cái hố sâu, nhảy xuống, vun cát vùi ngang đùi mình. Được một lúc đứng im như cây cột điện, nó chống hai tay lên miệng hố, gồng mình ngoi lên. Ối! Đất nhồi chặt quá, rễ cây mọc sâu không nhổ được lên bà con ơi. Cứu tôi với. Loay hoay một lúc thì thằng Sỏi cũng rút chân lên khỏi hố cát. Nó nằm kềnh ra, thở phì phò. Cây mệt quá, cây nghỉ đã, tí nữa lại trồng tiếp. Ông Dư thấy thằng Sỏi cứ lảm nhảm một mình thì mắng. Mày, cứ bẩn thế rồi ông đánh đòn. Thằng Sỏi liến láu. Cháu trồng cột điện ông ạ, nhưng gió to quá nó cứ đổ. Nó ngồi dậy, kéo căng cổ áo, bốc cát thả vào người, cười khanh khách.  

Trăm năm cuộc hẹn...

  26/12/2018
Sáng nay Trà đi. Không bàn trước với chồng, cũng chẳng thấy rục rịch chuẩn bị thứ gì. Tựa như việc đi xa đã quá quen thuộc với Trà, giống như người ta đi công tác. Nhưng thật ra đây là chuyến đi chơi duy nhất của Trà kể từ ngày ra trường, ngót nghét đã gần hai chục năm trời. Đến tận lúc nhìn thấy chiếc xe khách đầu tiên trong ngày dừng trước nhà nuốt Trà vào trong rồi lăn bánh mất hút trên đường Du vẫn không nghĩ vợ mình đi. Không túi lớn túi nhỏ, không quần áo phấn son. Một lúc sau Du gọi xem xe đi đến đâu rồi thì phát hiện ra điện thoại Trà cũng bỏ ở nhà. Bỗng nhiên Du thấy trống vắng quá, Trà đi chuyến này như là cuộc hẹn trăm năm. 

Mẹ quê

  27/11/2018
Nhà có cái sân nhỏ. Trước sân có một cây xoài tỏa bóng mát. Dưới gốc xoài một cái võng. Hằng ngày, sáng trưa chiều tối, lúc nào rảnh thím Ba Mỹ ra cái võng nằm buồn bã một mình, đong đưa, đong đưa... 

Thấm mệt

  26/10/2018
“Sẽ quay lại, sớm thôi”. Anh nói, cúi buộc lại giày. Lớp sình khô trộn lẫn với rơm nát bong khỏi lớp vải bố, phơi ra thềm bộ dạng rã rời. Chúng phải tới từ những đường mòn xa xôi, Ngà nghĩ, trong lúc cố phân biệt được hứa hẹn vừa nở kia là cho chị, hay cho cô gái anh vừa gửi lại nhà sau cuộc ghé qua chóng vánh. Cô gái chừng như cũng không biết anh nói với ai, chẳng ừ hử, miết hoài ngón tay lên cửa kính. 

Sợi dây chuyền

  23/09/2018
Đó là sợi dây chuyền vàng 14k có mặt hình trái tim, được đính đá lấp lánh. Vào hôm kỷ niệm hai năm ngày cưới Thuần dẫn vợ đi đổi sợi dây cũ đã bị đứt, các thêm triệu rưỡi để có được sợi dây mới này. Sau mấy tháng để cổ trống không giờ đeo lên sợi dây chuyền lấp lánh Trầm tự nhiên thấy vui. Lâu không có thói quen soi gương nhưng từ lúc đeo sợi dây chuyền thỉnh thoảng đi qua nhà vệ sinh Trầm cũng tự nhìn mình trong gương tủm tỉm cười. Bế con ngoài hè dỗ cho nó đừng trớ cháo, Trầm ngó mình qua thùng chứa nước mưa bám đầy cặn rêu, khuôn mặt nhòe đi, chỉ có sợi dây chuyền là vẫn luôn lấp lánh. Lấp lánh trong bữa cơm đạm bạc của đôi vợ chồng trẻ vừa mới dồn hết tiền bạc mua một mảnh đất cắm dùi. Lấp lánh trong lúc nằm bên nhau, tay kê đầu kể những chuyện mai sau thường bắt đầu bằng câu “năm sau có nhà rồi, tụi mình sẽ...”. Lấp lánh cả trong lúc con ốm đau quấy khóc, trớ cháo ra chăn màn quần áo dọn dẹp mỏi nhừ người. Lấp lánh như những hạt nắng ấm áp được xâu chuỗi bởi sợi chỉ yêu thương đeo lên cổ.