Thơ

Thứ Tư, 30/01/2019, 15:37:37
 Font Size:     |        Print

Giữa Biển Đông, nhớ…

TRẦN ĐĂNG KHOA


Anh ở đây. Giữa hỗn mang trời nước

Nỗi nhớ em không một phút nào nguôi

Anh chẳng biết để đâu, đành vùi vào lòng biển

Nên suốt đêm ngày, biển vật vã, sục sôi…



Không bão tố. Biển lúc nào cũng động

Nỗi lòng anh cuồn cuộn dưới trời...

Nhớ bờ vai Hà Nội rộng nghìn năm

TRẦN KIM HOA



phố làng bụi đỏ

lá non trăng tháng giêng

cành sen ướp gió Tây Hồ

vuông lụa người xinh dệt lúc sang canh



cửa ô trầm ngâm choàng khăn rêu cũ

phố Phái xô lệch hoàng hôn

ly cà-phê khuấy chậm

giọt thời gian rơi bạc tháp đồng hồ



chuỗi cườm sáng ngoại ô nhẫn nại

Hà Nội trổ cầu vào nghìn năm

chẩy về đông dòng phù sa nghìn tuổi

ngô non phơ phất nhớ nguồn



Hà Nội thủng thẳng vỉa hè

Hà Nội kẹt xe từ bảy giờ sáng

Hà Nội của người đi xa se sắt nhớ

chợ Bắc Qua mê mệt tiếng người



những mùa đông không chợp mắt

gió đầu ô bươn bả nhọc nhằn

bát ngát trăng thu thành cổ

sóng dãi dầu ngọn đỏ bình minh



phố mới thềm xuân mưa náo nức

ướt bờ vai Hà Nội rộng nghìn năm…

Sa Vĩ
ANH NGỌC



Đuôi cát hay là đầu cát đây

Ngang trời gió thổi cát mù bay

Thuyền đi trên biển chiều Sa Vĩ

Lấp lánh khoang sâu nặng cá đầy



Những cánh buồm nâu như áo nâu

Nắng mưa dầu dãi bạc phai màu

Soi xanh trời rộng vào nước biếc

Chia trọn buồn vui với biển sâu



Đất nước là đây những xóm chài

Thơm thơm mùi cá bếp nhà ai

Những chân chai dạn vùi trong cát

Trên tấm lưng trần sóng ghé vai



Hai phía quê hương biển với bờ

Trời cho nắng ấm đất cho thơ

Biển cho muối mặn nuôi tình nghĩa

Nối cuộc đời vui với ước mơ



Đuôi cát cũng là đầu cát đây

Quê hương một dải cát liền mây

Cát làm nhà cửa, xây thành lũy

Bồi đắp non sông vạn dặm dày



Anh đi mỗi bước níu bàn chân

Sa Vĩ xa xôi thoắt lại gần

Gặp cánh hoa vàng lan trên cát

Biết rằng đất mẹ đã sang xuân.

Không đề
TRẦN ANH THÁI



Nắng trắng miền sơn cước

Người ngồi bên đá lặng im

Mắt thả mùa thu hồ biếc

Ta như nghe

Ký ức vỡ nơi chân trời mở sáng



Bóng cố nhân

Thảng thốt mọi con đường



Và trưa nay

Trong giấc mơ màu mận

Hoa mua buồn

Ngơ ngác rụng đầy thu.

Cánh đồng
TRẦN QUANG ĐẠO



Như cỏ trên cánh đồng lẫn trong mùa lúa chín

những bông cỏ cũng vàng ở giữa sân phơi

và hạt cũng trắng trong màu thơm cơm mới

anh lẫn vào em.



Anh lẫn vào em cái phần tốt của quê nghèo

qua truông dài, hói sâu và mùa lụt nước mút mùa Lệ Thủy

hạt gạo trắng cũng trắng từ câu hát

hạt gạo thơm từ giọng mẹ truyền qua.



Anh lẫn vào em có những hạt cỏ quê

cỏ cũng mọc tốt tươi khi bén rễ thị thành hút màu từ cám dỗ

như mạt sắt đặt gần nam châm lực hút luôn thắng thế

mực soi trước đèn vẫn một màu đen.



Gieo cuộc đời anh vào em

ngôn ngữ trên cánh đồng đêm không chỉ có tiếng rì rào của lúa

có tiếng cỏ hòa âm cùng gió

vẫn ban mai xoa dịu những cánh đồng.



Vẫn ban mai

Con gà trống gọi mặt trời rồi mổ những hạt thóc dụ gà mái tới

Những hạt vàng cho mùa sinh nở

Mà sao những chiếc mỏ kia nuốt cả sạn theo cùng?

Gặp ở Festival
RẦN THỊ HUYỀN TRANG



Ngồi bên nhau như hai chiếc đài sen

qua làn khói trà

ánh mắt san san



tiếng nói khác nhau

màu da khác nhau

điều đó không ngăn chúng ta cùng chuyển động trong một bầu khí quyển

tiếng lá tiếng chim khe khẽ dịu dàng

rót thẳng vào tim không cần ly cốc



đám mây nhẹ bỗng rủ ta bay

mùi cơm chín, mùi cá nướng thơm lừng níu ta ở lại

chúng ta cùng ăn nhé

rồi trở về trên con đường của mình

lặng im bước đi hít thở và mỉm cười



từ người sang ta

ngân vang

bản nhạc không lời...

Viết dưới chân núi Lang Bian

ĐỖ PHÚ NHUẬN



Lang Bian hai ngàn hai trăm sáu bảy mét chiều cao

nóc nhà rông Tây Nguyên chở che bao số phận

nơi lưu giữ hồn cồng hồn chiêng

nơi thần rừng, thần sông bao đời trú ngụ.



Đêm lặng phắc. Bếp củi tàn ngọn lửa

tẩu thuốc người già ngún đỏ tận khuya

người Cơ-ho xưa ở đâu?

nay dạt về chân núi

bỏ lại thời chọc lỗ, đốt rừng!



Những bản làng mới mở

thần núi ôm vào lòng

gương mặt tro than nhầu nhĩ

tóc khô queo trong bụi đỏ ba-zan

đồi cà-phê tít tắp bạt ngàn

vùng lúa vùng chè xanh màu mỡ…

miền đất mới gọi ngày mai đến ở.



Ánh điện lung linh soi khung thổ cẩm

bàn tay em dệt gấm thêu hoa

ơi chàng trai ngực trần khai mỏ, chặn sông

xếp núi mở dòng dựng thành thủy điện…

về đây, về đây đêm hội cồng chiêng

ngọn lửa Đăng Jrung bập bùng soi vào ngày mới.



Tôi đã gặp “già làng” Kra Jan Tham ba mươi tám tuổi

hát nhạc Trịnh rất “phiêu” và uống chẳng hề say

già làng ấy lắng mọi điều mới cũ

biết sẻ chia và thấu hiểu lòng Giàng.



Lớn dậy qua ngàn năm

Lang Bian trẻ lại

Linh thiêng nuôi chí mọi phận người.

Nghe Xuân

THỤY ANH



Ước làm sao mai ta sẽ vui hơn

Nghe màu tím cười ran trên mặt đất

Nghe sắc hồng thơ ngây phảng phất

Nắng tỏa bừng giữa lưng áo thời gian...



Mấy chục năm quá hiểu bước Xuân sang

Nghe độ ẩm tăng dần trong sương khói

Nhen đống lửa cuối chiều về vội vội

Hóa nỗi buồn gửi vào kiếp mênh mang...



Vạt mùi già xanh đã ngả vàng

Nghe hương lá nồng nàn trong ngõ chợ

Những vòi nước rỉ mòn đã dỡ

Vẫn xôn xao đâu đó tiếng cười



Ước làm sao ta lại có người

Dù khoảng trống luôn cần cho cuộc sống

Cho nắng tràn trề và gió lộng

Cho những con người mới gặp đã tin nhau...

Cây xương rồng

HỮU ƯỚC



Không ai chăm bón xương rồng

Cây xương rồng cứ mọc

Vi vu bốn mùa gió thổi

Thảnh thơi bốn mùa nghe biển hát



Cây xương rồng dầm mình trong gió cát

Gai mọc nhọn

Tua tủa như giáo gươm múa giữa trời

Gai nhọn nở hoa đỏ rực

Gai và hoa

Làm nên cây xương rồng giữa đất trời cát bụi.

Tựa tháng hai
ĐOÀN VĂN MẬT



Đêm lặng nghe đất thở

nhớ trời xanh mấy độ lụi tàn

đường xa vọng tiếng người trong gió

một cánh hoa vàng suốt trăm năm.

*

Gió bận không về phai tóc nhớ

một thoáng bình minh trắng tựa đèn

môi em vừa thắp ngày son cũ

hồng cả màu hoa chưa biết tên...


Độc thoại trước biển

VÂN ANH



Mọc từ lòng đất sâu

sống cùng chon von núi

Thác xả thân sóng tung trắng xóa

nở ra dòng suối hiền hòa...



Tự xẻ cây, bào đá

Suối gom nhau thành sông

Sông lọc máu đỏ ngầu dâng phù sa

nuôi phồn thực đôi bờ xanh sự sống...



Cửa biển - những đời sông hướng vọng

Những đời sông tan chảy đam mê miên viễn tình nồng.

Những giọt khát biêng biếc ào ạt

từ những dãy núi, từ những cao nguyên, từ những đại ngàn

Những giọt khát biêng biếc âm thầm

từ những gò bãi, từ những cánh đồng, từ những thung lũng

miên miết, căng tức trái tim biển.



Có dữ dội, cuồng say của Thác

Có dịu dàng, lãng mạn của Suối

Có nhẫn nại, từ tâm của Sông

Bầu sữa Biển nhân hậu, bao dung nuôi lớn con người.

Cho mặn mòi những vần thơ...

Cho bí ẩn những bức họa...

Cho thăng giáng ngân rung những khúc ca ...



Trước Biển

Ta tự mình thanh lọc

Trầm lắng hóa ngọc trai

Nông nổi thành bọt bã!

Cách một con đường và một người thương!
NGUYỄN PHONG VIỆT



Cách một con đường và một người thương

để chúng ta dù muốn

vẫn không thể sống một cuộc đời bình thường…



Chúng ta đứng ở bên này nhìn thấy nhau ở bên kia là thương nhớ khôn cùng

từng có lúc dụi vào lòng ấm áp

đời có trăng sao còn chúng ta có nhịp tim để soi sáng

cứ đến những tháng ngày nắng hạn

chúng ta lại tự làm những hạt mưa…



Cách một con đường nhưng ở giữa là khoảng sương mù bao la

chúng ta không thể đi khi ngọn hải đăng đã tắt

đã có lúc phân vân hay là cứ tin vào trực giác

rồi vào lúc vững tin nhất

chúng ta chỉ còn là ảo ảnh ở cuối ngày…



Người với người đôi khi sợ nhất là nhìn thấy yêu thương trong lúc tuyệt vọng đắng cay

vì quên mất những chặng đường vấp ngã

cố gắng níu kéo nhau dù một phút giây trước có khi còn xa lạ

bàn tay thì vội vã

mà cõi lòng thì lùi sâu…



Cách một con đường nhưng chúng ta nhìn thấu rõ được nỗi đau

được khoác lên bằng lớp áo dày hay nét son mỏng

đến cuối cùng giọt nước mắt sinh ra đâu phải đơn giản để dành cho ai đó khóc

mà trong phút chốc

mình trưởng thành được bởi bao dung…



Cách một con đường nhưng chúng ta đã hoàn toàn quay lưng

với ánh sáng của những ngọn đèn đường yếu ớt

bóng đổ xuống chân một vệt dài như dòng nước

chúng ta như những chiếc thuyền muốn lao về phía trước

nhưng mắc cạn ngay trên bến tàu…



Cách một con đường

và một người từ chối chạm vào một người từ phía sau!

Vì sao nhỏ
LÊ ANH HOÀI



mùa xuân Hà Nội Hà Nội hơn

màu thật mắt

nhạc thật tai

nồng thật rượu

đàn bà thật em

cảm giác em

đến trong giấc tôi ngủ

mưa, nét màu loáng thoáng

em đi dần vào giấc mơ tôi

tôi nói đại dương trong mắt em

mặc kệ những vết rạn ngay bên bờ biển

người toan ru ngủ tôi

bằng những ngón tay

nhưng chỉ làm những ngón tay tôi

thao thức

tôi áp tai vào em

nghe tiếng rơi của một vì sao nhỏ.