Thơ Nguyễn Trọng Hoàn

Thứ Ba, 27/11/2018, 11:16:26
 Font Size:     |        Print
 

Trên văn đàn, thời nào cũng vậy, có nhiều nhà giáo làm thơ, trong đó có những nhà thơ tên tuổi. Nghề dạy học tự thân đã đẹp đẽ, thiêng liêng, cao quý và dường như có sự tương đồng những chuẩn mực thẩm mĩ, giáo dục, tư tưởng, nhân văn mà thi ca đích thực hướng tới, cho nên điều này cũng không có gì lạ.

Nguyễn Trọng Hoàn là một thầy giáo đa tài. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường đại học Sư phạm Hà Nội, anh tham gia giảng dạy, làm công tác quản lý giáo dục, đồng thời sáng tác thơ, văn xuôi, viết kịch bản phim, nghiên cứu phê bình văn học... Nhưng độc giả biết tới anh nhiều hơn cả với tư cách nhà thơ. Thơ Nguyễn Trọng Hoàn trữ tình, tinh tế và duy mĩ. Anh có nhiều bài thơ hay gắn với những địa danh cụ thể, chứng tỏ sức đi, sức viết với ý thức nghề nghiệp cao và “tình chung thủy” với nàng thơ. Đến nay anh đã xuất bản chín tập thơ riêng và được nhận nhiều giải thưởng văn chương.

Nguyễn Trọng Hoàn là tiến sĩ ngữ văn, hiện công tác tại Bộ Giáo dục và Đào tạo; hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Nhà thơ HỮU VIỆT chọn và giới thiệu

HÔM QUA

Và chúng ta đã đi trong mây đi trong mơ đi ngây thơ trên những cội cằn đầm đìa dự cảm

Và chúng ta đi trong sương đi trong hương và dìu dặt thanh âm

Lúc ấy chúng ta không thấy nhau

Mà sau này khác rồi mới thấy


Đã ngơ ngác. Đứt ruột nhìn tay vẫy

Chìm giữa bốn bề thăm thẳm bủa vây

Anh nhớ biển nhớ rừng nhớ phố nhớ cỏ nhớ cây

Lấp lánh ánh sương mỗi bình minh nhắm mắt vào hoài niệm


Nhớ tất cả những gì chưa đến

Để thấy chiều dài chiều rộng ngày xa


Từ bây giờ anh mới biết chưa hết ngày hôm qua

Và ngày hôm qua không hẳn là xưa cũ...


Anh đã ru, nhiều điều không chịu ngủ

Dù biết rằng kí ức đã niêm phong.

XA PHỐ

Mai xa rồi phố có buồn không

Khắc khoải nhiều trong khiết

Anh là phố là nắng mưa biền biệt

Là những điều chưa thể cùng nhau


Và em

Và anh

Gì nữa đã về đâu

Sẽ về đâu sóng sánh ngày xa cũ

Sợi gió nhẹ vô tâm làn liễu rủ

Đáy hồ tăm cá bỗng gợi lên


Và chúng mình ở giữa nhớ và quên

Giữa hiện hữu với mơ hồ

Ghì giữ niềm vô vọng


Ngọn lửa hoang vu chợt mang lời sóng

Rẽ ngả nào thành phố nhớ đầy vơi...

CHIỀU HOA SEN

Mênh mang lá trôi như sóng

bỗng nghe da diết trong hồn

Chiều hoa sen

chiều dâng hương trinh trắng

gió đa tình đắm đuối môi hôn


Chiều miên man

chiều mơn mởn non

e ấp nỗi nồng nàn lửa cháy

Chiều thăng hoa, nắng mơ màng thức dậy

chiều ở trong ta

hoa ngợp trong chiều


Ta mong manh như sợi gió dây diều

không thể nhớ cả ngàn chiều ngẫu hứng

Biển quá hư vô, núi ngăn vách dựng

chẳng lối nào đến được duyên em


Phải thế lòng choáng ngợp bốn bề sen

ta không lỗi, em không có lỗi

Ý nghĩ vu vơ... ý nghĩ không có tội

ở những vùng đất chết được đơm hoa.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN