Thơm hoa đồng nội & hoa tình người

Hiện tôi đang sống ở chung cư. Quả thật tôi không biết tên ai ở chung tầng với mình, cả năm hàng xóm không sang nhà nhau. Chúng tôi chỉ chào xã giao khi vô tình gặp nhau ngoài hành lang hoặc trong thang máy... Còn bạn tôi ở phố, thì trẻ con mấy nhà gần nhau cũng chẳng bao giờ được chơi chạy đuổi, trốn tìm hoặc dắt nhau đi ăn sáng, mua kẹo hoặc đi lang thang một lũ chơi trò rồng rắn lên mây... (10/01/2020)

TIN BÀI KHÁC

Sống chung với di sản

  15/01/2020
Tìm được tiếng nói chung giữa nhu cầu của người dân và mục tiêu bảo vệ di sản, ấy là đã tìm ra được con đường để di sản sống trong dân. Ở một số nơi, tuy chưa nhiều, điều này đã trở thành thực tế. 

“Di cư” đến Hội An

  15/01/2020
Nhiều người nước ngoài “di cư” đến Hội An với dự định nghỉ dưỡng vài tháng đến nửa năm. nhưng trong thời gian ở đây, họ đã tìm thấy một sự kết nối khá tốt khiến họ ở lâu hơn dự định. 

Mùa Xuân & sáng tạo

  15/01/2020
Thế kỷ 21 đã bước sang tuổi hai mươi và Xuân Canh Tý đang đến với mọi người dân Việt. Tuổi xuân thế kỷ hiện ra bằng sự trẻ trung cùng năng lượng sung mãn, được kỳ vọng sẽ khơi thông nguồn cảm hứng sáng tạo dưới ánh sáng của văn hóa. Ở thời đại cách mạng công nghiệp 4.0, hầu khắp các lĩnh vực đời sống đều có sự hiện diện của yếu tố tri thức, còn đổi mới và sáng tạo trở thành cụm từ song hành, bởi chỉ sáng tạo mới đem lại cái mới, chiến thắng cái trì trệ, bảo thủ, nâng tầm tư duy và tạo đột phá. Nhân Dân hằng tháng có cuộc trò chuyện với PGS,TS Nguyễn Đăng Điệp, Viện Trưởng Viện Văn học về chủ đề Xuân sáng tạo. 

Ẩn lặng Vàng Anh

  15/01/2020
Cái tên Phan Thị Vàng Anh, tôi biết rất sớm. Ấy là mấy câu thơ trẻ con mang dấu ấn thần đồng: “Hôm nay trời nắng chang chang/ Mèo con đi học chẳng mang cái gì/ Chỉ mang một cái bút chì/ Và mang một mẩu bánh mì con con”. 

Tháng hai mùa hoa

  15/01/2020
Bản tôi ở rìa mường. Ngày tôi còn bé, bản chỉ có hơn ba chục nóc nhà. Vườn nhà ai cũng rộng. Nhà với nhà không có hàng rào ngăn cách. Dân bản chỉ trồng cây ăn quả quanh đất để đánh dấu. Dưới chân là vậy chứ trên đầu thì tán cây nhà này đan vào vòm cây nhà kia. Khi đã thành cổ thụ rồi thì cây muỗm, cây xoài, cây quéo, cây mít, cây bưởi, cây na, cây măk có, cây khế... cùng nhau che kín đất. 

Có một mùa cưới chưa xa

  15/01/2020
Ở cái hồi Hà Nội còn hiếm hoi máy điều hòa nhiệt độ, thì từ khoảng cuối thu cho đến sát Tết Nguyên đán, hầu như mọi con phố đều hớn hở bước vào mùa cưới. Đơn giản vì chỉ khi trời se se lạnh, người ta mới mặc nổi com-lê hay áo dài quàng thêm cái khăn “voan” mỏng. Một văn sĩ nghèo thời đó, khi loay hoay phải chuẩn bị phong bì mừng cưới có xót xa ngâm cổ thi, “Ngô đồng nhất diệp lạc. Thiên hạ cộng tri thu” rồi nôm na tự dịch “Thiếp hồng rụng một cái, thiên hạ biết bị thu”. Bởi ngày ấy nói chung Hà Nội ai cũng bần bạch. 

Tết quê xưa dấu yêu

  15/01/2020
Trong bản lý lịch tự thuật, mục Nguyên quán, tôi khai: Ninh Bình. Tôi sinh ra và lớn lên ở Nam Định. Quê ngoại tôi ở Hà Nam. Khi còn sáp nhập ba tỉnh thành Hà Nam Ninh thì cùng quê, khi tách tỉnh thành ra ba quê. Năm chốn bốn nơi là thế, gia đình nhà tôi ít khi ăn cái Tết trọn vẹn ở một quê. Nhưng có một cái Tết quê xưa đã in đậm trong trí não của tôi. 

Phim Tết

  15/01/2020
Ngày xa xưa, khi tôi còn bé tý, không hề có khái niệm “phim Tết”. Bởi vì thứ nhất gần như toàn bộ hồi đó là phim Liên Xô, mà Liên Xô tuy là bạn thân thiết vô cùng với Việt Nam nhưng cũng chả hiểu Tết Việt Nam là gì mà sản xuất phim cho dịp ấy. Thứ hai là hồi đó đi xem phim là một thứ giải trí khá sang trọng. Hồi đó ở Hà Nội, tôi còn nhớ như in, rạp Tháng Tám có loại vé ba hào, năm hào và sáu hào thì ngồi trên gác, tôi thề là trong suốt 21 năm ở Hà Nội chưa hề mua vé sáu hào ngồi trên ghế bao giờ, đa số chỉ đủ vé ba hào và không phải phim nào cũng được xem. 

Thương mến tỏa hương

  15/01/2020
Khi còn bé, tôi đã từng nghĩ rằng nếu như sau này làm ra nhiều tiền, mình sẽ tìm cách làm ra một loại nước hoa mà trong nó có mùi của hoa cam, lá cam, vỏ cam, cả vỏ của cây cam nữa. Để rồi khi đi đâu xa khu vườn, tôi sẽ nhờ vào mùi hương ấy để không bao giờ quên lối quay về. 

Phút giao thừa thường nhật

  15/01/2020
Phút cuối cùng của năm cũ được chú ý, ngóng chờ nhất mỗi năm, để bước sang năm mới, mùa mới, mà đỉnh điểm là khi ba kim giờ - phút - giây nhập một - khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng được cả nhân loại đón trong hân hoan. Từ cú nhích đầu tiên của kim giây, Xuân đến. Mùa vạn vật sinh sôi đã nghìn đời nay được coi là mùa sáng tạo. 

Không thể tách quê hương ra khỏi trái tim

  15/01/2020
Năm nào cũng vậy, dù bận rộn với lịch dạy và biểu diễn ở nước ngoài, nhưng Lưu Hồng Quang vẫn dành thời gian về Việt Nam. Bởi anh quan niệm, có thể tách cơ thể ra khỏi quê hương nhưng không thể tách quê hương ra khỏi trái tim. Quang đang ấp ủ một giấc mơ lớn, về một giải thưởng danh giá dành cho âm nhạc. Và trên con đường anh đang đi, tôi thấy bóng hình của NSND Đặng Thái Sơn - một con đường miệt mài, cô độc với một tình yêu chân chính dành cho âm nhạc. 

Ngọn núi lửa cựa mình

  15/01/2020
Đinh Quân cười hiền, như thường lệ, nho nhã lịch lãm, luận về chữ Tôi: Nào, hãy thêm tất cả dấu vào đó, thành gì: Tồi, tối, tội... Vẫn cười, sảng khoái và nhẹ tênh hơn: Giờ thì bỏ hết dấu đi, sẽ còn lại là: Toi... Vậy mà cuộc đời con người, đôi khi quay cuồng ngược đãi chính bản thân mình cũng chỉ vì cái “tôi” vô ngã đó. Sau nhiều biến chuyển nội tâm, họa sĩ Đinh Quân dường như đang dần trấn tĩnh lại, đơn phương hoan ca trong bản “giao hưởng của tiềm thức”, đủng đỉnh khiêu vũ cùng những “âm thanh của sắc mầu”...