Hạt giống thời gian

Tôi có một cuộc sống khác ẩn dưới vẻ mặt thường ngày và những lời tâm sự sớm trở thành sáo rỗng bởi người ta không tin câu chuyện của tôi là sự thật. (23/09/2017)

TIN BÀI KHÁC

Ga xép

  18/10/2019
Chị nằm mơ màng, mắt đã khép lại, nhưng đôi tai vẫn hướng về phía ô cửa sổ được chắp vá bằng vài miếng bìa các-tông, cách ga xép một khoảng không xa lắm. Nơi những chuyến tàu chở hàng vẫn đi ngang qua vài lần trong ngày, không quên kéo từng hồi còi trước khi biến mất vào màn đêm hun hút, tịch liêu. Thứ âm thanh mà có khi, với chị nó trở thành người bạn tri kỷ, mỗi bận đứng phía bên này hàng rào trinh nữ, đang nở những cánh hoa tím phơn phớt, điểm xuyết chút hồng phấn mộng mị, mà mong đợi một người đàn ông bước khỏi toa tàu vẫy tay mỉm cười. Rồi cũng chính tiếng còi tàu ấy trở nên như tiếng gọi của con bé mỗi lúc thấy chị lom khom, đẩy chiếc xe hàng từ đầu con dốc trở về nhà sau những ngày bán buôn bận rộn nơi ga xép cũ kỹ. 

Chầm chậm với Ðà Lạt

  18/10/2019
Dù thành phố nhiều thay đổi khi làn gió đô thị đã thổi đến cả những gốc thông già, những con dốc vắng, Ðà Lạt vẫn có gì đó chầm chậm, an nhiên. 

Nguyện liên hoa

  11/10/2019
Chuyến xe khách dừng lại Cấm Sơn lúc sáu giờ chiều, nắng đã nhạt mầu trên những triền núi xanh xa tít. Bây giờ trời đã cuối thu, thị trấn nằm giữa thung lũng nên mặt trời lặn xuống rất nhanh, phút chốc rặng xuyên mộc chạy dọc hai bên đường đã chìm vào hoàng hôn tĩnh lặng. Cha đứng đợi Thùy ở ngã ba đầu con dốc với nụ cười hiền hậu như biết bao lần vẫn chờ đón cô con gái đi xa trở lại thăm nhà:  

Nắng đồng cừu

  27/09/2019
- Xém nữa tiêu cha cái ống kiếng! 

Bức tranh hoàn hảo

  21/09/2019
Chừng nửa năm nay Diệp Vân không cầm cọ. Bài vở níu cô lại, bắt cô tư duy nhiều hơn. Sự khiếm khuyết của cơ thể buộc cô phải chậm lại trong khi dòng đời hối hả trôi quá nhanh. Cô từng vẽ hàng chục bức tranh về những sinh hoạt bản thân. Song, đó là những bức vẽ con người đầy đủ tay chân. Thực tế cô có đôi chân nhưng bẩm sinh nó đã không thể phát triển bình thường, mà cứ teo dần lại.  

Tiếng chuông trong mờ sương

  13/09/2019
Năm đó tôi mười tuổi. Hằng ngày tôi cùng mẹ đẩy chiếc xe có những món đồ lưu niệm xinh xinh ra chân nhà thờ đá để bán cho khách du lịch. Ðó là những chiếc vòng cổ, vòng tay và toòng teng được quấn từ những sợi dây dù, hoặc dây len đính những chiếc lông gà nhỏ nhuộm các mầu sặc sỡ. Hàng chỉ lèo tèo vậy. Có khi cả buổi chả bán được thứ gì. 

Lỗi hẹn với bến sông

  05/09/2019
Mùa thu nay rất đỗi dịu dàng. Dịu dàng từ dòng nước hiền hòa đến cả bãi bồi trồng ngô đang trổ đòng, đóng bắp, dập dờn những cánh cò bay la bay lả. 

Trăng ở sau nhà

  05/09/2019
Đợi chùng cả chân, mãi mới có tín hiệu sáo môi của Đặng vọng lại. Dung trở nên xốn xang, linh hoạt. Cô chạy vội đến bên người yêu. Gặp rồi, Dung thấy khuôn mặt Đặng buồn như đống mối đùn đầu dốc. 

Khoảng lặng bình yên

  30/08/2019
Linh vừa đặt mua hộp phấn mười viên trên mạng với giá hai mươi tám nghìn đồng. Tất nhiên có loại khác rẻ hơn nhưng nàng không chọn vì nhiều bụi. Tháng trước một đồng nghiệp của nàng đã nhập viện do bệnh phổi. 

Không còn hoa cúc dại

  23/08/2019
Mùa thu đã trở về. Hằng đêm, gió từ hồ Nguyệt đưa hơi thu luồn vào khe cửa các ngôi nhà hướng ra mặt hồ. Từ buổi sáng đầu tiên của mùa thu, khi cơn gió heo may vừa làm những bông ti gôn bên ngoài cửa sổ chao nhẹ, thì một luồng lành lạnh chạy dọc sống lưng người họa sĩ già, làm ông khẽ rùng mình. Còn vợ ông đã quên thả mấy bông nhài vào trong ấm chè. Món cốm xanh của bà Hạnh, láng giềng thân thiết của bà, mang cho thì không thể uống cùng chè vị suông… Đêm ấy, đến tận mười một giờ khuya, khi ông đã ngủ, bà vẫn không tài nào chợp mắt được. Nỗi nhớ cứ cuộn lên trong bà. Những đồi hoa cúc dại. Chấp chới trắng. Miên man trắng. Tất cả phủ ngập lên tâm hồn bà. Bà biết mình không còn được bao lâu… Bà muốn được một lần trở về nơi ấy, ấu thơ tươi hồng, thanh xuân rực rỡ của bà. Nhưng rồi bà cứ lần lữa mãi… 

Chờ bão

  17/08/2019
I Đó đúng là chuyện lạ đời! Người ta vẫn muốn tổ ấm đừng bao giờ xảy ra sứt mẻ. Người khác hằng ao ước bão gió hãy dừng ngoài cánh cửa, để ấm êm ngự mãi trong nhà, mà cây muốn im mà gió chẳng đừng. Nghịch cảnh ở đời là thế.  

Người đàn bà của bố

  09/08/2019
Bố ngồi trước mặt tôi: “Bố sẽ lấy vợ. Ý con thế nào?”. Trời! Bố tôi lấy vợ cơ đấy. Ðiều mà bao lâu nay tôi chẳng bao giờ nghĩ đến. Bố tôi, người đàn ông đã bước sang tuổi ngoài 60, cái tuổi chẳng còn trẻ nữa. Vậy mà giờ ông lại muốn lấy vợ. Tôi biết bố hỏi tôi là để thông báo còn bố đã quyết định. Thì cũng đúng, đó là việc của bố. Chúng tôi là con, không được phép cản. Mà ông cũng không làm gì sai.