Hạt giống thời gian

Tôi có một cuộc sống khác ẩn dưới vẻ mặt thường ngày và những lời tâm sự sớm trở thành sáo rỗng bởi người ta không tin câu chuyện của tôi là sự thật. (23/09/2017)

TIN BÀI KHÁC

Dưới mái hiên nhà

  04/04/2020
Ở quê tôi, hầu hết các gia đình khi xây nhà đều chừa ra một khoảng trống nho nhỏ phía trước, đủ trải một manh chiếu nhỏ cho ba, bốn người ngồi, cùng ăn một bữa cơm, uống với nhau vài chén trà sen thơm nức. Có hỏi cũng không ai có câu trả lời chính xác, kể cả những lão làng, đầu tóc bạc phơ. Chỉ biết rằng đó là đặc điểm kiến trúc của làng quê truyền từ đời này sang đời khác, mà người ta quen gọi bằng cái tên thân thuộc: Hiên nhà. 

Mẹ

  13/03/2020
Tiếng lợn kêu eng éc xuyên qua màn đêm, xuyên qua bức vách, len lỏi vào những giấc mơ của hai chị em tôi. Cu Thạo choàng tỉnh, giật mình, xoay người từ cuối giường lộn lại ôm ghì lấy tôi. Một tay tôi luồn xuống dưới gáy Thạo cho nó gối đầu, tay kia tôi xoa lưng nó. 

Dưới những mênh mông

  07/03/2020
Truyện ngắn của Diệu Ái 

Vị sơn cước

  28/02/2020
Cậu ấm nhà ông Cả Phát khó bảo đến nỗi cả hai ông thầy đến dạy mới chỉ ăn được nửa tháng cơm nhà ông đã phải cáo từ. Có mỗi mụn con trai mà chữ thánh hiền không biết thì vàng bạc của cải nhiều mà làm gì. Ông Cả Phát thở dài mệt mỏi. Lão Bo, người hầu già an ủi: “Phải tìm cho cậu ấy một thầy đồ thật kiên tâm gắng sức may ra mới vỡ vạc được”.  

Rừng hát

  21/02/2020
Ngôi làng lạc giữa thung sâu, chỉ có cây rừng, tiếng suối, tiếng lá, chỉ có những bước chân của con thú mới tới được. Người dân ngày xưa phải vượt cả ngày đường rừng mới ra được thị trấn, ra được nơi để trao đổi hàng hóa. Mà gọi là trao đổi, buôn bán nhưng bà con làng Kông cũng chả có gì để trao đổi ngoài con gà, con heo nhà nuôi, nắm rau rừng hay vài con rùa suối. 

Vết dấu

  14/02/2020
Mẹ vừa nói vừa quày quả đi ra. Bóng mẹ lẫn vào bóng núi. Nơi mịt mùng những bụi lau xám bạc phếch. Như những đám mây nặng trĩu của những chiều cuối đông. Tôi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Chỉ có đá đập vào mắt. Chỗ nào cũng xám xịt, mịt mờ. Tôi muốn thoát khỏi cái xóm núi này. Nhưng mẹ lắc đầu. Chờ khi mẹ chết. Mẹ tàn nhẫn. Với tôi. Và với mẹ. 

Chiếc khăn len mầu đỏ

  17/01/2020
Tiếng ồn ào từ khu chợ ẩm thực quyện lẫn mùi khói không bật lên được khỏi đám sương mù dày đặc và những bông tuyết đang rơi mỗi lúc một nhiều. Người qua lại xúng xính trong những chiếc áo bông to sụ. Mí vẫn đang ngồi cùng đám trẻ con dưới thềm đá bên nhà thờ. Váy áo chúng bị tuyết phủ kín, nhìn xa, dưới ánh đèn không khác gì những chú người tuyết tí hon trong cổ tích. 

Mai cứu tinh

  10/01/2020
Ở cái làng Lộc An này, hầu như người nào cũng biết đến cội mai già ở nhà ông Dung, bởi nó chứa đựng câu chuyện có phần huyền bí của cuộc đời ông, được truyền miệng qua nhiều thế hệ… 

Thiềng Liềng ơi

  04/01/2020
1.Tám Đò hớt hải chạy dọc ruộng muối, một trưa nắng hanh lên đảo, chướng hong khô những bãi bùn. Mừng rồi bà con ơi, thằng Sơn sắp về với Thiềng Liềng! Rồi bỏ mặc đám bạn diêm đang dùng con lô lăn bề mặt ruộng, Tám Đò lại chạy, nhắm thẳng hướng xóm, hớn hở ra mặt. 

Gió về trên hoa đào

  27/12/2019
Tháng chạp rồi, Phong lại bay bằng đôi cánh gió về làng, cái làng Hoành Nha nhỏ bé ven sông Sò bốn mùa phù sa hồng rực như màu má thôn nữ. Từ trên đê, Phong đã nhìn thấy các cô gái làng mình đang rửa lá dong, vo gạo nếp ở bến nước đầu làng. Những mái tóc búi tó gọn gàng sau gáy xanh mượt như lá dong. Những bắp chân lộ ra bởi ống quần xa-tanh đen nhánh xắn cao trắng ngần hơn gạo nếp. 

Chuyện một người con gái…

  20/12/2019
Mùa mưa năm 1968, Trung đoàn 3, Sư đoàn 9 (Đông Nam Bộ) chúng tôi được lệnh về tăng cường cho chiến trường Tây Nam Bộ. 

Đợi khách

  14/12/2019
Chỉ căn hộ số 709 mở cửa. Phía ngoài luôn để một đôi dép tổ ong mầu xanh đã cũ. Mỗi lần ngang qua tôi đều ghé mắt tò mò vì bị thu hút bởi tiếng người thân tình. Một bà già trùm khăn nhung tím ngồi bên chiếc bàn gỗ kê bên cửa sổ, luôn tay rót nước trà. Tích trà của bà ủ trong một quả dừa khô ngả mầu nâu sậm.