Ngẫu hứng Pù Luông

Thứ Năm, 18/07/2019, 23:45:39
 Font Size:     |        Print
 

Hình như trên ruộng Pù Luông

Bây giờ đang lúa thả hương dụ tình

Chênh vênh vàng óng khuôn hình

Em tôi ra suối một mình tắm trăng...

Hạ rồi, cây cỏ giăng giăng

Rất nhiều xanh biếc thung thăng bản mường.

Không đi vẫn cỏ ven đường

Cho ta ríu gót chân dường như em...

Pù Luông trong giấc mơ đêm

Hùm xưa thở dịu tiếng êm lạc mùa.

Công danh mọi sự như đùa

Ta mang thơ cũ ra thùa khung nhau...

Làm sao môi lại hôn đầu

Làm sao viền mắt hết nhàu tương tư!

Pù Luông, hẻo lánh bần cư

Riêng ta cự phú giã từ hư vinh...

HỒNG THANH QUANG

Có nơi nào

Có nơi nào biển trong như nơi đây

Khi nước biển được lọc bằng nước mắt

Có ở đâu biển xanh như ở đây

Khi bao kiếp người gửi vào đây mơ ước

Có nơi nào biển lành như nơi đây

Khi chim yến rợp trời rùa bơi đầy nước

Có ở đâu biển đẹp như ở đây

Khi trai ngọc ngậm ánh trăng san hô rập rờn mây nước

Có nơi nào phượng đỏ như nơi đây

Khi đất đai được tưới bằng máu thắm

Có ở đâu trăng sáng như ở đây

Khi trăng mọc trong mỗi trái tim người

Có nơi nào những cây bàng trăm tuổi

Rễ ăn vào những mất mát buồn đau

Rễ cắm vào những tang thương dâu bể

Quả ngọt ngào bao trái tim son

Anh nói đây “Địa ngục trần gian”

Em bảo đây “Thiên đường biển cả”

Những tiếng gọi trên môi thiêng liêng quá

Côn Đảo! Côn Sơn!

NAM THANH

Rằng yêu

Bìm bìm quấn cỏ

anh yêu em quấn quýt sợi mơ gì

Tay em đan lóng năm lóng mốt nên thúng nên nia

lời anh không tự dẻo

cánh cửa anh chao chát đóng

lạt em mềm ngơ ngác

Đá lặng im cũng tìm về trống mái

nuốt bấc ngậm chì ngược dốc gạn hơi

cà phê đen xuôi dòng thuở ấm

nhút nhát bản lề sôi cớ sự ư anh?

Trầu tốt giàn

nụ cười hoa mương nước

khuôn phép lên chùa giữa giấc ngủ còn thông

Tình chín nồng bởi thần giao cách cảm

nến đốt đêm rằm ngụt sáng cả mùa trăng

Bùa gõ khẽ

nghe lòng bưng khối vỡ

nát mảnh lụa xa

vuông giấy gần xõa nước…

rằng yêu.

VŨ THIÊN KIỀU