"Kỳ nhân"  phố Hội

Thứ Năm, 30/08/2012, 03:22:00
 Font Size:     |        Print
 

"Kỳ nhân" Nguyễn Miên Thượng biểu diễn ảo thuật...
Cuộc đời Nguyễn Miên Thượng là những chuỗi ngày lang thang vất vả. Mặc dù đôi mắt bị mù nhưng ông vẫn vượt qua bóng tối để sống lạc quan, đưa niềm vui đến với mọi người. Ông đã in rất nhiều tập thơ, đi biểu diễn nhiều chương trình ảo thuật để quyên tiền tặng trẻ em nghèo, mồ côi, bệnh tật.

Mảnh đời phiêu dạt

Trong căn nhà nhỏ trên đường Trần Cao Vân của phố Hội (Hội An, Quảng Nam), nghệ nhân mù Nguyễn Miên Thượng, (65 tuổi, hội viên Hội Người mù Quảng Nam) đang ngồi bên bàn viết và đeo cặp kính đen để che đi đôi mắt không còn thấy ánh sáng. Ðã ở cái tuổi "thất thập cổ lai hy", nhưng lúc nào ông cũng cười, giọng cười sảng khoái và thanh thản. Cả đời ông đã sống và cháy hết mình cho những điều mơ ước. Qua trò chuyện nhiều lần, tôi mới hiểu vì sao mọi người thường nhắc đến ông với biệt danh "kỳ nhân phố Hội" một cách thân thương đến thế.

Ngày xưa, vì nhà đông con, nghèo túng nên khi mới biết đọc, biết viết, cậu bé Nguyễn Minh Sinh (sau này đổi là Miên Thượng) đã nghỉ học đi làm kiếm tiền phụ mẹ nuôi các em. "Tuổi thơ tôi nhọc nhằn như con sông trước nhà vậy. Mùa lụt tôi vẫn thường còng lưng chèo ghe đi bắt ốc. Mùa nắng lặn ngụp dưới đáy sông mưu sinh. Mỗi con sóng sông Hoài ào lên cũng như là một nỗi niềm trong lòng tôi vậy!". Ông bồi hồi nhớ lại. Hơn mười tuổi, cậu bé gầy gò ngày ngày rong ruổi hàng chục cây số khắp vùng Hội An, Duy Xuyên, Quế Sơn, Ðại Lộc, Ðiện Bàn trên chiếc xe đạp cọc cạch và thùng kem lớn hơn người để mưu sinh. Và rồi, đến những ngày đầu sau giải phóng, cuôc đời ông đã sang một ngã rẽ khác để bắt đầu cuộc phiêu dạt đầy hoang liêu này.

Một hôm, đến Ðông Phú (Quế Sơn, Quảng Nam) bán kem, Thượng thấy mọi người ở chợ xúm lại bên người bán thuốc đông y chữa bệnh. Sáp vô, cậu như bị hút hồn bởi người bán thuốc và nhủ lòng: "Làm thuốc chữa bệnh cũng hay, lại được đến những nơi mình chưa từng tới!". Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ông quyết định theo chân thầy lang bán thuốc dạo ấy. Sau gần 10 năm theo thầy, Thượng đã học được rất nhiều điều, từ chuyện thuốc đến chuyện đời. "Người ta khen cũng đừng tự mãn, chê cũng đừng buồn nản. Quan trọng là cái tâm mình phải giữ thật tĩnh, thật thanh thản mới có thể theo được lâu dài", lời thầy dạy ông vẫn nhớ như in. Cứ thế, hai thầy trò lang bạt khắp các tỉnh, thành miền trung. Rồi nhập vào một "đoàn mãi võ" vừa biểu diễn võ nghệ, vừa khám bệnh, bốc thuốc, rảo khắp trong nam ngoài bắc hành nghề. Thầy mất, ông lại một mình tiếp tục rong ruổi...

Làm ảo thuật quyên tiền từ thiện

Trên hành trình mãi võ, bốc thuốc, những lúc rảnh rỗi, ông đắm mình với thơ. "Viết về những trải nghiệm, những điều đã thấy trong những chuyến đi cũng rất thú vị. Viết để lòng mình lắng lại sau những cuộc mưu sinh vất vả!", ông chia sẻ. Khởi viết từ thập niên 70 của thế kỷ trước, cho đến nay, gia tài thơ Nguyễn Miên Thượng khá dày, với gần 20 tập thơ đã xuất bản, nhiều tác phẩm in trên các báo, tạp chí. Ông cũng gặt hái khá nhiều giải thưởng: giải xuất sắc thơ Văn nghệ tinh thần năm 1973 tại Sài Gòn, giải nhất thơ báo Quân đội nhân dân năm 1982, giải khuyến khích thơ tứ tuyệt Hội VHNT Ðồng Nai 2007. Nguyễn Miên Thượng được nhiều bạn bè và độc giả yêu quý không chỉ bởi cái tài mà còn bởi cái tâm ông dành cho nghệ thuật. Không "đao to búa lớn", thơ là chốn đi về để ông gửi gắm nỗi niềm. Ông bảo: "Cuộc sống lang bạt nên tôi chỉ dám mơ ước mình được như một khóm lục bình trôi dạt được trổ hoa tím. Quá khứ và dấu ấn về những vùng đất, chặng đường đã qua, những mẩu chuyện được góp nhặt đâu đó đã trở lại sống động trong tôi qua những trang viết ấy". Ðó cũng là nỗi niềm mà ông có dịp trải lòng: "Bạn sống như chàng hát rong/Ta cũng nửa đời phiêu bạt/ Gặp nhau mái đầu chớm bạc/Nụ cười sao rất hồn nhiên...".

Vì luôn sống trong hoàn cảnh khó khăn, ông rất cảm thông với những mảnh đời bất hạnh. Mười năm gần đây, gia cảnh cũng đã bớt khó khăn, đôi mắt ông bị mù vì đục thủy tinh thể nên ông không còn bán thuốc, ở nhà vui vầy với con cháu. Thế nhưng mỗi lần có chương trình từ thiện nào đó, ông lại tìm đến. Ông thường nhận lời biểu diễn trong những chương trình ca nhạc tạp kỹ, các đêm thơ và thường đi quyên góp tiền giúp đỡ trẻ em nghèo, khuyết tật, cơ nhỡ. Ông tâm sự: "Với tôi, tiền chỉ có tác dụng khi nó được dùng để giúp đỡ những người cần tới nó. Mỗi khi đi đâu đó, gặp một hoàn cảnh đáng thương là lòng tôi day dứt, cố làm cách gì đó để giúp đỡ họ. Mang niềm vui đến với người khác, tôi cảm thấy hạnh phúc!".

Mỗi khi người dẫn chương trình nhắc đến tên ông, mọi người lại ồ lên kinh ngạc. Họ cảm phục bởi một người mù lại biểu diễn ảo thuật để "lừa" thị giác của người sáng mắt. Nhưng rồi mọi người vẫn tròn xoe mắt nhìn, xem một cách say mê mặc dù đó chỉ là những trò ảo thuật rất đơn giản như biến giấy thành tiền, đổi lá bài... Mỗi lần biểu diễn, số tiền có được từ sự ủng hộ của mọi người ông đều dành hết cho trẻ em bất hạnh. "Nhìn lũ trẻ trong nhà tình thương tội lắm. Chúng không có tuổi thơ, không được sự chăm sóc, yêu thương của gia đình. Tôi dẫu đã đi qua gần hết cuộc đời, nhưng cứ nhìn thấy chúng lại đắng lòng." Nguyễn Miên Thượng xót xa.

Chia tay, ông lần từng bước ra đường đưa tiễn. Và tôi biết, sau đó ông sẽ lại ngồi bên bàn viết, viết lại cuộc đời phiêu bạt của chính mình. Cả trong trang viết lẫn trong đời thực vẫn luôn ánh lên thiện tâm của một lão nghệ nhân già nặng lòng với những phận đời bất hạnh, khốn khó.

* "Với tôi, tiền chỉ có tác dụng khi nó được dùng để giúp đỡ những người cần tới nó. Mỗi khi đi đâu đó, gặp một hoàn cảnh đáng thương là lòng tôi day dứt, cố làm cách gì đó để giúp đỡ họ. Mang niềm vui đến với người khác, tôi cảm thấy hạnh phúc!".

HỮU CƯỜNG
Theo: