Say nắng

Tôi theo mẹ sang sinh sống ở bên nước Đức xa xôi đã tròn 20 năm. Mẹ tôi đẹp và có vóc dáng cao dong dỏng. Tôi thì ngược lại. Tôi giống bố nên thấp và đen. Khi bố mẹ tôi ly hôn, tôi mới hai tuổi. Tôi được mẹ mang theo trong chuyến đi thăm người thân bên Đức, rồi ở lại. Tôi trở thành công dân Đức từ đó. Tôi hiện đang là sinh viên năm thứ hai của một trường đại học ở Béc lin.

Giữa mầu ban trắng

Tiết tháng Hai âm lịch, khi hoa mận, hoa đào ở khắp các nơi đã rụng hết, đấy là lúc vào mùa ban nở. Cây ban là...

Bông mít

Bông gì không cánh Mầu sắc xanh Chẳng hương thơm lành Mà sao gợi nhớ...

Ngày xưa, nó nhớ có một cây bàng. Có lúc nó đoán là cái cây ATM đám giáo viên ở ngoại ô hay tạt vào mỗi khi...

Mảnh vườn trong phố

Tôi phải vòng xe máy rẽ ngược lại khi nhìn thấy cánh cổng trắng với hàng nghìn bông hồng đang đua sắc trong nắng xuân ở một...

Những thiên thần áo trắng

Với rất nhiều người trong đời mình luôn có hai người thầy, đó là người thầy giáo và người thầy thuốc. Thầy giáo thì đi với mình...

Một chuyện tình buồn

Tôi năm ấy không còn ở tuổi con nít, nhưng khi nghĩ tới việc phải học hội họa - luôn có sự lo lắng - và do...

Lối trúc, đền Trúc ta về

Về Hà Nam đi dưới con đường rợp bóng của tre, trúc. Đó là lối dẫn tới Ngũ động thi sơn, đến đền Trúc nằm ở...

Gió thổi từ đồng

Vậy là đã hơn 15 năm tôi là rể của làng, thời gian đủ để tôi không nhớ nổi đã bao nhiêu lần đi về, để tôi...

Giếng xuân

Mẹ con tôi về đến làng trời mới sáng rõ. Tết ra, tiết trời vẫn đẹp. Cái se lạnh của mùa đông chỉ đủ làm ửng da...