Mảnh vườn trong phố

TẠ NGỌC ĐIỆP

Thứ sáu, 28/02/2020 - 04:40 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Tôi phải vòng xe máy rẽ ngược lại khi nhìn thấy cánh cổng trắng với hàng nghìn bông hồng đang đua sắc trong nắng xuân ở một ngôi biệt thự nằm ẩn mình nơi hõm sâu của phố.

Phố của tôi rộng dài thế nhưng rồi cũng hẹp dần lại vì người thì đông ra và trẻ con lớn lên mỗi ngày. Từng khuông đất chưa được bê-tông người ta dành cho hoa càng ngày càng hẹp lại.

Phố quen với chen lấn chật chội nên cây cỏ cũng phải mọc, phải trồng theo quy hoạch. Mà nếu không theo khuôn khổ quy hoạch ấy thì có khi chúng chẳng còn chỗ đâu mà sống, hạt mầm làm sao bật nảy trên đường nhựa hay sỏi đá bê-tông.

Có lẽ phần nhiều thời gian lớn lên ở quê nên tôi vẫn ước mình có một mảnh vườn trong phố. Ngặt nỗi đất chật người đông, đến ở còn phải chen chúc, xếp lớp chồng tầng lên nhau thì lấy đâu ra cho vườn tược và cây trái. Vậy là tôi chọn một khuông đất bé tẹo ở ngoại ô để thỏa mãn sở thích của mình. Tôi cặm cụi thiết kế để vừa đủ dôi ra một khoảng sân trước, sân sau be bé rồi mừng khấp khởi. Tôi rải những hạt mồng tơi tím biếc. Sau nửa tháng, những lá mập ú dày dặn tươi mơn mởn vươn lên rồi quấn vào những chiếc cọc tre vững chãi. Mỗi buổi trưa, sau khi ăn trưa xong tôi lại ra đó, nhìn những lá mồng tơi lấp lánh dưới nắng, vấn vít với cọc tre mà sảng khoái trong lòng. Giàn cây mướt mát nhờ gia chủ chăm tưới làm ngôi nhà bớt đi vẻ thô kệch, nóng bức.

Dưới giàn mồng tơi ấy, tôi trồng bao nhiêu loại cây có mùi thơm, vừa làm gia vị, vừa làm thuốc. Nào riềng, sả, nghệ, ngải cứu, tía tô, hành, tỏi, diếp cá… mỗi cây chia nhau một xíu đất tí hin và ánh mặt trời lỗ chỗ lọt xuống để quang hợp, lớn lên đưa hương mát dịu. Tôi tưởng tượng mỗi sớm mai, lẫn trong sương đêm tinh khiết của phố núi là hương thơm của thảo mộc, của đám cây mà tôi chăm sóc sau nhà. Mỗi cây một vị, nó ùa xộc vào nhà khi tôi mở toang cửa. Một giấc ngủ say nồng được tiếp thêm nguồn năng lượng thanh khiết, sạch sẽ.

Phía trước nhà, khoảng sân đầy nắng sớm, tôi trồng những bụi hồng gai đủ mầu sắc. Tôi yêu hoa hồng vì nó vừa đẹp lại vừa thơm. Miền nhiệt đới nhiều nắng nên hồng ít bệnh mà nở bông bền. Hồng cũng dễ chăm sóc. Chỉ cần bón lót kỹ, chăm tưới, đủ nắng là tự dưng đất cũng bật cười qua những đóa hoa.

Chỉ có một khoảng vườn trong phố bé tẹo teo để trồng những thứ mình thích, để ngắm, để vui mà tôi cũng nghiệm ra được bao nhiêu lẽ sống cho mình. Mỗi lần bực dọc, tôi lại lúi húi ra vườn, nâng cánh hoa bé nhỏ, trò chuyện với đàn kiến cần mẫn đi rột roạt trên đám lá non. Cây không biết nói, nhưng cây biết làm dịu đi những muộn phiền khi ta nhìn vào chúng.