Mùa xuân đến rồi

TRẦN QUỲNH NGA

Thứ ba, 14/01/2020 - 06:41 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

- Mẹ ơi! con đã thấy mùa xuân rồi , mẹ nhanh ra đây xem đi mẹ !

Tiếng bé con từ ngoài vườn vọng vào nghe như lảnh lót. Hình như nó đang vui khi tìm được một điều bất ngờ gì đó. Tôi nhanh chân đi ra phía vườn. Con bé đang đứng vít lấy cành đào, hai tay nhỏ xinh của nó khum lại dấu trong tay một điều bí mật. Tôi giả vờ tò mò:

- Con có gì bí mật đó?

Con bé mắt sáng long lanh nhìn tôi rồi từ từ hé bàn tay ra. Từ trong lòng bàn tay nó, một bông hoa đào bật ra, ánh lên một mầu hồng sáng rỡ.

Như có một luồng sáng kỳ diệu nào đó chụm lại ở tay con bé làm tôi bồi hồi. Một cảm giác quen thuộc và ấm áp, một thức cảm yêu thương trỗi dậy khi tôi nhận ra tôi trong những năm tháng tuổi thơ tưởng đã phai mờ.

Tôi nhớ Tết, nhớ những cơn mưa bụi rây rây bên cửa sổ trong khu vườn yên bình. Mưa mà cứ như không, phất trần một cách khoan thai trên những lá cành vừa qua độ mướt. Sắc xanh đã thôi ngăn ngắt, co lại chịu những cơn rét đầu tiên chấp chới ùa về. Lại chen lẫn trong đám lá đặc dày đó, những nụ hoa báo xuân đã bắt đầu bung nở. Sắc đỏ, sắc vàng, sắc trắng, sắc xanh cứ thế làm cho khu vườn tôi xưa rộn rã cả lên.

Vườn nhà tôi xưa nằm trong con phố trung tâm thị xã. Người dân cứ hay gọi đùa là “Phố cán bộ” bởi ở đó đa phần là nhà của những cán bộ tỉnh khi về hưu được cấp đất ở. Hồi đó mẹ tôi đẻ dày. Ông nội nuôi tôi từ bé. Tôi lớn lên với khu vườn và ông. Hồi đó, chúng tôi cùng nhau làm vườn, cùng nhau nhặt cỏ, cùng nhau trồng cây, cùng nhau đọc truyện Kiều và cùng nhau nhớ Tết. Mỗi lần nói về Tết, thể nào cũng rộn rã cả lên.

Tôi vẫn còn nhớ cái con bé đen nhẻm nhỏ xíu vẫn thường hay ngồi trước hiên nhà chống tay nhìn vu vơ khắp cả khu vườn và tưởng tượng không biết bao nhiêu điều kỳ diệu: những ánh nắng lấp lánh như mắt cười, nhưng sợi mưa trong veo như thủy tinh dài dằng dặc là sợi dây nối liền giữa bầu trời và mặt đất. Và những đợt gió là tín hiệu đầu tiên báo hiệu những mùa về. Những lúc đó ông cười, chúng tôi cùng tưởng tượng về những thế giới thần tiên qua mầu sắc của những bông hoa, những loại quả và ý nghĩa của chúng. Ông cầm tay tôi đặt vào những bông hoa, những cành lá, nhìn sâu vào nó, gọi tên nó... Những việc đó mang lại cho tôi những ấn tượng sâu đậm đến nỗi sau này, mỗi khi nói đến một loài hoa là trong tôi đã gợi nên được những cảm thức về mầu sắc, về hình dáng, về hương thơm, về đặc trưng của nó một cách sâu sắc.

Tôi thường hay nhớ những câu chuyện rất tươi vui từ ông. Những bài học vỡ lòng đầu tiên trong khu vườn đất ẩm mà ông chăm chút từng cành cây ngọn cỏ. Ông luôn gợi cho tôi những suy nghĩ về những chiêm nghiệm của cuộc đời con người như những loài cây vậy. Có cây vươn cao để nhận ánh sáng mặt trời, có cây chỉ sống trong bóng râm. Có cây nở hoa vàng, hoa đỏ, có cây cho vị ngọt, vị đắng... nhưng lại đều có ích. Rằng, bốn mùa cũng như chính tâm tư của con người, mùa hạ nóng nực, mùa đông lạnh lùng và mùa thu u buồn, mùa xuân hy vọng… con người ta cũng thế, không ai giữ mãi một hình hài, một xúc cảm mãi được. Con người cứ vui rồi lại buồn, hạnh phúc rồi lại khổ đau, thất vọng rồi lại bừng lên hy vọng.