Khai thác quá độ di sản

Những hang động được chiếu sáng lòe loẹt khiến thạch nhũ bợt mầu do không có thời gian tái tạo. Cả cây cầu đổ bê-tông xuyên thẳng qua lõi di sản thế giới. Bờ suối thiêng mềm mại bị cứng hóa trái phép... Nhiều di sản vô giá đang bị làm biến dạng, đang chịu cảnh mệt mỏi, bơ phờ vì khai thác quá độ dẫn đến không thể phát triển bền vững. (27/08/2018)

TIN BÀI KHÁC

Niềm vui... “miễn phí”

  25/08/2018
“Chúng ta đã có một quá trình dài hồn nhiên hưởng thụ những sản phẩm văn hóa giải trí mà không hề để tâm tới công khó nhọc của nghệ sĩ cũng như nhà sản xuất. Và định dạng lại thói quen này, chẳng phải là chuyện ngày một ngày hai” - nhạc sĩ Quốc Bảo buồn rầu chia sẻ, trước thực trạng các dịch vụ streaming (nghe và xem trực tuyến) nổi tiếng có thu phí vẫn chịu cảnh bị cộng đồng yêu nhạc trong nước hắt hủi, quay lưng.  

Nông sản trong tầm nhìn xuất khẩu

  25/08/2018
Do đặc trưng Địa-Văn hóa, nước Việt từ nghìn xưa đã là một quốc gia thuần nông. Thoạt kỳ thủy, người dân sinh nhai dọc theo hai mảnh phù sa mầu mỡ của sông Hồng Hà và Cửu Long, rồi lần lần khai thác đến các nơi rừng xanh núi đỏ, thành ra một nước chỗ nào cũng là đất ruộng nương. Cái cảnh “trên đồng cạn dưới đồng sâu, chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa” vừa vất vả thân thương, vừa lãng mạn quen thuộc. Hình ảnh điển hình cho hầu hết một làng Việt sung túc là những khoảng vườn mảnh ruộng ngút ngát xanh với đủ loại rau củ quả đẹp như tranh vẽ. Rồi ao rồi đầm rồi chuông... ngập tràn tôm cá cùng bầy lợn đàn gà. Các cụ nhà ta từng vững chắc quan niệm, “phi nông bất phú”. Không phải ngẫu nhiên mà trong suốt chiều dài của lịch sử dân tộc, ngoài chuyện đương nhiên lúa gạo, thì chính sách khuyến nông cốt lõi vẫn luôn là vườn rau ao cá chuồng trại (VAC).  

Cỏ bên kia đồi

  25/08/2018
Tôi nhớ lần chót ngồi với Tường là một buổi chiều muộn của ngày cuối tuần. Sau những hành trình dằng dặc đây đó, Tường thường về lại thành phố, “chỉ để gặp em”, như lời Tường nói. Rồi thì Tường lại đi. Giữa những lần đi về ấy, chúng tôi hầu như bằn bặt tin nhau. Ngay cả chuyện bé nhỏ nhất là cập nhật thông tin lên trang cá nhân, để biết rằng Tường vẫn ổn, trong một chuyến xa gần nào đó, cũng là họa hoằn. 

Trường Sa trong ta

  25/08/2018
“Sau chuyến đi, tôi luôn cảm giác mình còn nợ Trường Sa một điều gì đó, rất khó diễn tả thành lời. Tôi chợt nghĩ, tình yêu Trường Sa luôn có sẵn trong trái tim mỗi con dân đất Việt, sao mình không làm gì đấy để kết nối, để lan tỏa những tình cảm lớn lao đó đến với cả cộng đồng”. 

Thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát

  25/08/2018
Sinh năm 1950, bước vào con đường nghệ thuật từ năm 13 tuổi, khởi nghiệp là một diễn viên chèo sáng giá, nhưng sau khi tốt nghiệp Đại học Điện ảnh quốc gia Liên bang Nga (VGIK) năm 1987, Nguyễn Thị Hồng Ngát chuyển hẳn sang điện ảnh trên cương vị nhà quản lý và nhà biên kịch đến tận bây giờ. 

Nhạc sĩ Trọng Đài trong mắt tôi...

  25/08/2018
Ngay từ ngoại hình, Trọng Đài đã gợi cho người đối diện những ấn tượng thiện cảm. Thấp, đậm, người tròn, mặt tròn, mắt tròn, mái tóc húi cua tròn tròn, đến cái tròng kính cận cũng tròn nốt. 

Đâu chỉ riêng tranh Đông Hồ

  30/07/2018
Mới đây, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH, TT&DL) vừa đồng ý hoàn thiện hồ sơ nghề làm tranh dân gian Đông Hồ để trình UNESCO xét duyệt và đưa vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện nhân loại cần bảo vệ khẩn cấp. Tuy nhiên, theo ý kiến của nhiều nhà nghiên cứu, phần lớn dòng tranh dân gian trong nước đều đang gióng lên hồi chuông báo động, không chỉ riêng tranh Đông Hồ. 

Xanh mãi “Khoảng trời con gái”

  30/07/2018
Nửa thế kỷ lặng lẽ trôi qua, kể từ khoảnh khắc loạt bom định mệnh đã cướp đi cùng lúc 10 cô thanh niên xung phong (TNXP) đang phơi phới tuổi xuân thì nơi “chảo lửa, túi bom” ngã ba Đồng Lộc. Bầu trời hôm ấy rất xanh. Mát trong, tinh khôi như “khoảng trời con gái”. Và Đồng Lộc có khoảng thời gian ngắn ngủi hiếm hoi, tĩnh lặng một cách kỳ lạ, cho tới trận bom thứ 15... 

Sắc màu và dáng thép

  28/07/2018
Đó là tên cuộc hội ngộ mỹ thuật của hai kiến trúc sư (KTS), thuộc hai thế hệ. Những bức tranh bàng bạc màu hoài niệm của GS, TSKH, KTS Hoàng Đạo Kính tạo nên sự tương phản thú vị với những hình khối hiện đại, bay bổng trên nền chất liệu sắt thép xù xì của KTS Dương Nguyễn Huy. Một triển lãm mang lại nhiều cảm xúc tươi mới cho công chúng, khi người cầm cọ là những kiến trúc sư. 

Chuyến tàu Vinh

  28/07/2018
Chuyến tàu đêm đưa Hoàn ra Vinh giữa mùa xuân xanh mướt và câu chuyện rỉ rả của những người xa quê, những du khách, chàng rể cô dâu khiến Hoàn không ngủ được. “Vợ em người Vinh, em ra thăm ông bà ngoại. Em không biết nhiều về quê vợ đâu. Chúng em quen nhau khi vợ em vào nam học đại học. Con em một đứa nói tiếng miền nam một đứa nói tiếng Vinh... Anh quê ở đâu? Về Vinh đi chơi hay thăm bạn bè? Anh ở Vinh lâu không ạ?”. Hoàn nói mình đi du lịch. Anh sẽ đi tất cả những nơi có thể tới trong chuyến du ngoạn ngắn ngày. Nhưng anh chẳng thăm ai cả, chẳng gặp ai vì tất cả những người anh quen biết đều đã đi xa khỏi thành phố này. 

Thơ Trần Quang Quý

  28/07/2018
Đọc Trần Quang Quý thấy ông quyết liệt từ chối những câu thơ dễ dãi, chú tâm tìm tòi ngôn ngữ và hình thức biểu đạt mới. Trong hành trình gian nan ấy, đôi khi ta mải mê với những điều to tát tưởng chừng đang cất giấu nơi miền xa thẳm, ngờ đâu lại nằm ngay trước bậu cửa nhà mình. Ông có những câu thơ đa sắc, đa thanh, đa cảm, sau nhiều lần chưng cất loại bỏ những sóng sánh sủi bọt, giữ lại những gì tinh chất nhất, đó là chiêm nghiệm về thời gian, thái độ sống; về những ký ức phiêu diêu ảo diệu đang vỗ cánh vào mênh mông mà vẫn ám ảnh, đạt tới sự giản dị sâu sắc. 

Họa sĩ viết văn tay ngang

  28/07/2018
Đôi khi tôi cứ lẩn thẩn nghĩ không thôi về những người tay ngang. Ấy là khi một nhà văn bỗng dưng có ngày đẹp trời mua toan, sắm cọ, căng giá vẽ để nhảy sang làm cái việc của họa sĩ là vẽ tranh. Rồi một ông họa sĩ nảy nòi viết như điên như dại để in ra những cuốn sách mà chỉ bọn người bị giời đày là nhà văn mới phải chịu kiếp nạn ấy.