TIN BÀI KHÁC

Đếm!

  27/03/2019
Chuyện khởi đầu đại khái cũng giống vụ một con bò vụng về sảy chân nên gây hậu quả, khiến một thanh bê-tông lộ ra cái cốt... tre! 

Một giọt máu đào

  27/03/2019
Đây là phần đầu của câu tục ngữ rất quen thuộc trong kho tàng văn hóa dân gian Việt, “một giọt máu đào còn hơn ao nước lã”. Nghĩa dễ thấy nhất ở nó là sự trân trọng nói về cách ứng xử nên có của một cá nhân với những người thân, đặc biệt là gia đình và họ hàng đang sống chung quanh. 

Bong bóng ngoài mưa

  27/03/2019
Sấm sét như những loạt đại bác nã xuống mặt đất dữ dội. Bầu trời mầu chì như bị giật tung bởi những tia chớp xanh lét. 

Thơ Trần Thị Huyền Trang

  27/03/2019
Chùm thơ dưới đây của Trần Thị Huyền Trang chứa đựng nhiều chiêm nghiệm thời gian. Chị bình tĩnh nhìn cuộc đời qua một lần soi gương hiếm hoi, một thao thức lúc 0 giờ vấn tóc chờ trời sáng hay đơn giản như một con chó đá nghểnh cổ nhìn đứa con trai yêu quý bước vào cánh cửa tương lai... Đằng sau sự điềm tĩnh của người mẹ, người vợ ấy là sự làm chủ vững vàng cảm xúc và ngôn từ; vì thế độc giả được đọc những câu thơ giản dị, nhẹ nhõm mà sắc sảo, nhân hậu nao lòng. 

Bản chất của văn học là làm cho xã hội tốt đẹp hơn

  27/03/2019
Nhà thơ Thạch Quỳ tên thật là Vương Đình Huấn, sinh năm 1941 ở Đô Lương, Nghệ An; hiện sống và viết tại thành phố Vinh. Ông làm thơ từ rất sớm, đến nay đã cho ra mắt tám tập thơ; là một trong những gương mặt thơ sáng giá thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giới văn thường nhắc đến ông như một người có cá tính sáng tạo mạnh mẽ, cương trực, thẳng thắn nhưng đôi lúc cố chấp đến mức cực đoan, “ương gàn” theo đúng chất đồ Nghệ. Chúng tôi tìm đến nhà ông trên đường Phong Đình Cảng một ngày trung tuần tháng ba và được ông dành cho cuộc trò chuyện văn chương cởi mở, thẳng thắn. 

Mưa về trên phố

  27/03/2019
Tôi sống ở đây, trong một thành phố luôn chuyển động, luôn đổi thay với nhiều cái mới, bởi nó là thủ đô, là Hà Nội. Chỉ những cơn gió mùa sang và những cơn mưa bao giờ cũng cũ, cũng đúng hẹn. Lời hẹn về của những dòng sông trong nhạc Trịnh, là những cơn mưa vẫn về tự ngàn đời. Như mào đầu của mọi câu chuyện, bài viết này cũng bắt đầu bằng chuyện thời tiết, chuyện gió mưa nơi thành thị. 

Đánh thức quá khứ

  27/03/2019
Xuất hiện rải rác bằng những bài viết in trên các báo từ khoảng 20 năm trước, nhà nghiên cứu Trương Thái Du được biết tới qua những khám phá độc lập, mới mẻ về lịch sử Việt Nam, nhất là cổ sử. Vốn là một kỹ sư hàng hải, nhiều năm lênh đênh trên những chuyến tàu viễn dương rồi Trương Thái Du rời biển lên bờ, làm nhân viên tập đoàn đa quốc gia lớn. Rồi một ngày tự cho phép mình “về hưu”, để chuyên tâm nghiên cứu sử Việt, theo đuổi khát vọng được phần nào đó, đánh thức dậy, lấp đầy những khoảng trống cổ sử đã bị thời gian xóa mờ, quên lãng... 

Thấp thoáng những nét Xuân

  31/01/2019
Ngày Xuân vốn dĩ là ngày khởi tạo của những điềm lành. Tết nhất càng lúc càng no hơn, càng ấm hơn. Cho dù phong vị Tết bây giờ đã không hẳn giống xưa nhưng về đại thể vẫn giữ được nhiều nét đẹp cũ. 

Gala hoa

  31/01/2019
Mùa khởi đầu mỗi năm, là mùa trăm hoa đua nở, nhân gian vẫn nói thế. Không phải trăm mà nghìn loài hoa lá cỏ cây bùng sức sống rộ nhất vào Xuân. Còn gì khác được, Xuân là Gala của Hoa, dịp đẹp nhất để muôn hoa phơi mở sắc, hương, là xuân thì của loài thực vật điểm tô thế giới.  

Điểm tựa cho sáng tạo

  31/01/2019
Năm 2018 có lẽ là một năm đáng nhớ trong dòng chảy của đời sống mỹ thuật Việt Nam, khi xuất hiện nhiều tác phẩm của họa sĩ thời Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương trên các sàn đấu giá nước ngoài được người Việt ở trong nước mua lại, mang về cố hương. 

“Phù thủy” của những con chữ

  31/01/2019
Trên chiếc máy tiện, dáng đồng hồ cát tinh tế của một cây bút dài đã thành hình. Rồi qua khoảng một chục tờ giấy ráp với độ mịn khác nhau, dần dần mầu đen trắng của cây bút có độ mịn mượt và sáng lên. Dùng một dụng cụ, Đào Huy Hoàng khéo léo cắt hai đầu bút khỏi máy tiện, rồi cầm cây bút tới máy đánh bóng.  

Giữ lửa

  31/01/2019
Năm kia, tôi mua được một cái lọ gốm Hương Canh cũ, tuy đã bị sứt ở miệng và có một vết nứt ở thân. Thế là cắm hoa không được mà cũng chả dùng được vào việc gì. Tôi bày trên kệ, ngắm chơi thôi. Bạn bè tới, có người thắc mắc, bảo sao mua cái lọ này, tôi nói tôi mua là mua cái mầu, để lưu giữ lại mầu nâu cháy đặc trưng của da gốm Hương Canh.