Ngang qua nỗi nhớ

Thứ Bảy, 28/07/2018, 17:25:35
 Font Size:     |        Print

Đôi khi nỗi nhớ chợt hiện về trong mong manh cơn mưa chiều nhẹ hạt. Ở khoảng thẳm sâu nhất của tâm hồn đã được một lần tắm gội trong những mùa mưa Huế. Đó là điều rất thật trong tâm hồn mỗi khi đối diện với miền bình lặng cùng nỗi nhớ trong veo.

Bao năm xa Huế, chợt một ngày thảng thốt giật mình khi thầy gọi vào hỏi con có nhớ Huế không. Đành ngậm ngùi thưa thầy rằng con không quên Huế. Rồi dừng lại. Nỗi nhớ kéo về se dọc đôi mắt đã có những dấu chân chim đầu tiên. Tuổi tác cứ mong manh trên mọi thứ. Nó cứ ứ lên dần như nỗi nhớ rất mới và thường trực trong tim khi một chiều ngồi chênh vênh nhớ.

Đi qua những con đường bình yên. Đi qua dòng Hương Giang với những cây cầu. Nhớ những mái tóc dài rất Huế. Những nụ cười và cả những dại khờ một thời chưa thể nguôi ngoai.

Khi ta lớn lên, một chút tuổi thơ đã dắt về một bến bờ mà ở đó, lắm khi tự giận mình đã không thể đối đãi tốt hơn để không tiếc nuối như bây giờ. Con đường đã đi qua khi chợt nhìn lại hoặc trở về trong dòng sông ký ức, có cái lạnh tê tê mười đầu ngón tay đang run rẩy trên những phím đàn. Lại nhớ những bước chân lạ mà quen trên phố. Nhớ hơi ấm đôi tay đã dìu ta qua những cơn mưa Huế ngậm ngùi. Nhớ ly nước trà với mấy phong kẹo đậu phụng trên ga Huế khi ngồi với thầy những đêm muộn Huế. Ánh đèn dầu hột vịt lộn trên từng góc phố cứ chấp chới hiện lên trong đầu khi thoảng trong gió, ta nghe đâu đó lời rao. Khi ngồi lại một mình nhớ Huế, mới biết thời gian lăn trên mái tóc mình đã nhiều sợi khác màu. Lạ chưa cái giọng Huế dạ thưa ngọt nhẹ. Quen mà lạ. Nhớ mà quên. Quên mà nhớ. Trong chùm ký ức đó, không có gì nhạt nhòa mà rất rõ nét. Như bức tranh ta vẽ dở dang vào một buổi chiều mãn khai trên Thành Nội. Những bức ảnh chụp với bạn bè một thời học Huế. Có khi tay ta run run lật dở cuốn sách đã cũ màu với lời đề tặng của người thầy giáo già dưới thôn Vĩ Dạ. Cuốn sách viết về những điệu Nam ai Nam bình man mác…

Xa Huế bao nhiêu năm là bấy nhiêu khát vọng được trở về để ngồi lặng dưới sông Hương. Ngắm Huế chiều loang tím. Lắng nghe tiếng đêm rơi trên những mạn thuyền với réo rắt điệu Nam ai Nam bình. Thương tà áo tím Huế buồn một nỗi thủy chung. Khi đi qua một thời đẫm đầy kỷ niệm ở Huế, mới nhận ra ở đó tâm hồn mình đã quẫy những đợt sóng đầu tiên cho một cuộc hành trình.

Nhớ ly cà-phê quán Chiều sau Thành Nội. Góc quán đó ma mị từ ánh đèn, nến, hoa, hương cà-phê đến những người con gái của chủ quán. Những chiếc váy trắng lướt thướt dài, như chân các cô không đạp đất mà cứ như bay lên. Hòa quyện với giọng hát ma mị của ca sĩ Thái Thanh… mới đó đã mười mấy năm và góc Chiều xưa trở thành góc Nhớ hôm nay lặng yên trong tiềm thức.

Đôi khi tự hỏi, có nơi nào đẹp như dòng sông vẫn ngọt lành trong lòng thành Huế? Hỏi có nơi nào gắn chặt vào tâm hồn mình như Huế…

Nơi bây giờ tôi sống là một thành phố biển năng động và xinh đẹp. Nhưng ẩn sau dáng vẻ của một đô thị hiện đại, vẫn có những nốt trầm. Chợt nảy ra ý định so sánh hai dòng sông Hàn - Hương trong sự gần gũi khó tách rời nhưng lại chứa đựng những nốt trầm với bao thương nhớ. Với những cây cầu vẽ nên dáng dấp một diện mạo, một dáng vóc và một hình hài. Nếu sông Hương là dòng sông thi ca, thì sông Hàn là dòng sông của mạch nguồn lịch sử hào hùng. Lại muốn đứng lặng để có thể lắng lại và nghe tiếng sông đang hát.

Những nốt mùa đi qua, nơi này ngập tràn nắng sớm và thi thoảng với những buổi sáng đượm sương. Huế là niềm tinh khôi trong lời thơ, tiếng nhạc, nụ cười. Nơi đó bồi đắp cho tôi những giọt mật đầu tiên và nơi chắp cánh cho tôi chạm tay vào con đường văn chương vời vợi. Nơi này, khi lắng nghe vị ngọt của nước biển, mới hay, dòng sông xưa nơi tôi đã đi qua cũng mang trong mình vị đời chát mặn. Tắm trong dòng sông đó và đẫm trong chùm ký ức ngọt ngào chưa thể nguôi quên, mới hay giá trị cuộc sống được chắt chiu từ những điều bình dị. Như tấm vé tuổi thơ mẹ đã cho tôi không hoàn lại suốt một hành trình dài vơi hết bàn tay. Trong hành trình đó, nụ cười mắt mẹ luôn hiện hữu, chở che…

Nỗi nhớ. Đôi khi réo rắt lặng im. Tôi đã thương những vì sao bay lạc giữa bầu trời khi nỗi nhớ buông một ngày nắng chan vàng lên phố.

Tản văn của Nguyễn Thị Anh Đào