Những chiến sĩ hai mầu áo

Thứ Sáu, 02/03/2018, 15:15:33
 Font Size:     |        Print
 

Bác sĩ quân y Nguyễn Văn Dũng khám bệnh cho người dân ở ngã ba biên giới Bờ Y (Kon Tum).

Trên dọc dài biên giới, chúng tôi đã đi và gặp những người cán bộ quân y cả một đời gắn bện với biên cương. Mầu xanh áo lính giữ gìn sự bình yên cho đất đai Tổ quốc, mầu trắng áo blouse mang lại sức khỏe cho nhân dân của các anh đã tạo nên những “ngọn hải đăng” nơi miền biên giới, lặng lẽ vì sự nghiệp chăm sóc sức khỏe cho đồng bào các dân tộc.

Người bác sĩ ở ngã ba biên giới

Nhắc đến Trung tá, bác sĩ Nguyễn Văn Dũng - Bệnh xá trưởng Bệnh xá Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng (BÐBP) tỉnh Kon Tum, đồng đội và đồng bào Ba Na các buôn làng chung quanh bệnh xá, như: Kon Rơ Bàng, Plei Ðon, Plei Tơ Nghia thường bảo đó là người “3 trong 1”! Ấy là bởi trong suốt đời binh nghiệp và theo nghề chữa bệnh cứu người, anh đã cùng lúc thực hiện đủ ba chức năng của Quân đội, Công an và Ngoại giao là: Sẵn sàng chiến đấu; Giữ gìn an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội và xây dựng tình đoàn kết hữu nghị với hai nước láng giềng.

Năm 1993, anh Dũng về công tác tại đồn biên phòng Bờ Y. Vừa chăm sóc sức khỏe cho đồng đội, anh còn thường xuyên về các buôn làng bà con Bờ Râu, Hà Lăng, Kà Dong, Mường… bên phía Việt Nam và các bon, sóc của hai tỉnh Atapư (Lào) và Ratanakiri (Cam-pu-chia) để hướng dẫn người dân ăn uống sinh hoạt hợp vệ sinh và chăm sóc y tế mỗi khi có người đau ốm. Ngày ấy sốt rét, dịch bệnh hoành hành, nhưng anh không nản chí, cứ đi lại như con thoi từ đồn xuống bản để cứu chữa cho mọi người qua phút giây hiểm nghèo. Năm 2007, anh về công tác tại Bệnh xá Bộ Chỉ huy BÐBP tỉnh Kon Tum.

Bác sĩ Dũng quan niệm: “Làm thầy thuốc phải luôn chữa bệnh bằng hai loại thuốc: thuốc bệnh và thuốc… tình! Khi bệnh nhân đến viện, nếu được bác sĩ ân cần, cởi mở, quan tâm là họ đã bớt đi một phần lo lắng, từ đó cảm thấy sức khỏe cũng đỡ hơn”. Vốn kiến thức Ðông y đã học được anh kết hợp nhuần nhuyễn với những ứng dụng khoa học mới của Tây y. Ðồng thời, anh cũng tranh thủ kinh nghiệm dân gian của đồng bào, của các thầy, cô giáo và các bác sĩ lâu năm để tìm ra phác đồ điều trị hiệu quả với thực trạng khí hậu, môi trường của địa phương. Nhiều trường hợp bộ đội và bà con bị sốt rét ác tính tưởng không giữ được mạng sống đã “cải tử hoàn sinh” nhờ tài năng và sự tận tụy của bác sĩ Dũng.

Tín nhiệm tay nghề của người bác sĩ Việt Nam, ngài Thiếu tướng Khăm Xúc, Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Ratanakiri (Cam-pu-chia) đã đưa phu nhân sang nhờ bác sĩ Dũng chữa trị căn bệnh hen phế quản mãn tính đã nhiều năm chạy chữa vẫn không khỏi. Sau lần chữa trị thành công cho phu nhân Tỉnh đội trưởng, cán bộ quân đội, công an và nhân dân Ratanakiri bảo nhau sang gặp bác sĩ biên phòng Việt Nam để chữa bệnh ngày càng nhiều.

Ở một địa phương khác, 18 năm qua, trên tuyến biên giới Ðồng Tháp, dù là nửa đêm gà gáy hay mưa giông, lốc tố, bà con người Việt Nam và người Cam-pu-chia hễ “nghe trong người” không được khỏe là sẽ tìm đến Phòng khám quân dân y Dinh Bà, Phòng khám quân dân y Thường Phước của BÐBP Ðồng Tháp. Bởi ở đó, có một bác sĩ quân y còn rất trẻ nhưng luôn trách nhiệm, nhiệt tình, chia sẻ với bệnh nhân. Ðó là chiến sĩ biên phòng mang hai mầu áo - y sĩ Hoàng Văn Dũng.

Năm 2000, khi Phòng khám quân dân y kết hợp Dinh Bà được thành lập, Thượng úy Hoàng Văn Dũng về phụ trách với nhiệm vụ chăm sóc, khám, chữa bệnh cho nhân dân khu vực biên giới Việt Nam và Cam-pu-chia. Lúc ấy dù biên chế chỉ có vài người, nhưng phòng khám thường xuyên đón từ 200 - 250 lượt người bệnh/tuần, trong đó hơn nửa là nhân dân Cam-pu-chia sinh sống ở xã Bon-tia Chắc-crây giáp ranh biên giới Việt Nam. Sự đôn hậu luôn thường trực trong tấm lòng người lính, người thầy thuốc trẻ. Ðối với bệnh nhân neo đơn, nghèo khó không có người thân hoặc không có phương tiện để đến khám tại phòng khám…, anh Dũng trực tiếp đến tận nhà điều trị, bỏ tiền túi mua thuốc phát cho bệnh nhân, tặng thuốc bổ, đồ ăn dinh dưỡng để họ chóng hồi phục và đôi khi còn ở lại giúp họ thu dọn nhà cửa cho vệ sinh để tránh tái mắc bệnh.

Năm 2014, anh chuyển công tác về Phòng khám quân dân y Thường Phước. Ðồng bào nghèo hai bên biên giới nơi đây “nghe tiếng” bác sĩ biên phòng lại tìm đến khám bệnh. Ngoài việc khám, chữa bệnh, anh Dũng và đồng nghiệp còn làm nhiệm vụ tuyên truyền vận động quần chúng thực hiện các đường lối, chủ trương của Ðảng, pháp luật Nhà nước, quy định của địa phương, Luật biên giới quốc gia…

Lặng lẽ giữa đồi Thoọng Pẹ

Ông Vừ A Choóng, người dân bản Thoọng Pẹ, huyện Căm Cớt, tỉnh Boollykhamsay (Lào) vẫn còn nhớ như in cái ngày cách đây vừa tròn 10 năm, những cán bộ quân y của Ðồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Cầu Treo lặn lội đến nhà ông để vận động gia đình đồng ý cho các anh khám bệnh cho cô con dâu đang ốm liệt giường dù đã được ông Choóng cúng đuổi ma nhiều lần. Sau khi được ông đồng ý, các anh thay nhau đến nhà châm cứu cho người bệnh hằng ngày. Chưa đầy một tháng, cô con dâu thầy mo có thể đứng lên tự đi lại, sang tháng thứ hai đã có thể lên nương. Vậy là trước mặt dân bản, thầy mo Choóng tuyên bố là ốm đau không phải do con ma hành, mà là do không biết dùng thuốc, không biết phòng, chống dịch bệnh.

Trò chuyện với chúng tôi, Ðại úy, bác sĩ Nguyễn Việt Ðức, Trạm trưởng trạm y tế Thoọng Pẹ cho biết, sau lần “đánh cược” với thầy mo đó, BÐBP Hà Tĩnh đã xin ý kiến Bộ Tư lệnh BÐBP để xây một trạm xá quân dân y kết hợp trên bản biên giới của nước bạn vào năm 2008. Các cán bộ sang nhận nhiệm vụ ở nơi đây đều có một bản thành tích khá ấn tượng với khoảng thời gian gần mười năm cùng sống với đồng bào dân tộc Chứt để bảo tồn dân tộc này tại Ðồn Biên phòng bản Giàng nên có nhiều kinh nghiệm trong công tác vận động quần chúng, hiểu rõ phong tục, tập quán của các dân tộc nên việc khám, chữa bệnh cũng có nhiều thuận lợi. Hơn 10 năm làm nhiệm vụ trên đất bạn, với chiếc xe Win cà tàng của trạm, những thầy thuốc mang quân hàm xanh này đã chạy từ bản Thoọng Pẹ sang bản Na Pê, bản Na Hương, Na Hạt, Na Liêng, Noọng Ó… như con thoi, hết lòng chăm sóc sức khỏe cho nhân dân các bộ tộc Lào đang sinh sống trên vùng biên giới Căm Cớt.

Còn nhiều lắm những cán bộ biên phòng mang hai mầu áo đã và đang cống hiến vì một biên giới bình yên và no ấm. Các anh được đồng bào yêu thương, tin tưởng, coi là “người con của bản”, là nơi bà con gửi gắm sinh mạng của mình giữa cơn hiểm nghèo. Vất vả nơi xa xôi, khó, khổ, nhưng gương mặt ai cũng sáng nụ cười, ánh mắt khi nói rằng mình tình nguyện gắn bó với biên giới dài lâu.

PHẠM VÂN ANH