Khi xe ôm “lạc thời”

BÀI & ẢNH: LÊ MINH HÀ

Thứ ba, 15/08/2017 - 09:20 AM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Đìu hiu cảnh xe ôm đợi khách ở thành phố Đông Hà (Quảng Trị).

Thành phố Đông Hà (tỉnh Quảng Trị) chưa có loại hình dịch vụ xe ôm công nghệ grab hay uber. Với thành phố chỉ vẻn vẹn gần 9.000 dân, cuộc “cạnh tranh” ở đây khá “căng” với sự xuất hiện của xe buýt ở các tuyến đường nội thành và gần đây thêm các tuyến đường nội thị.

Tuổi này còn làm gì…

Giá rẻ, xe sang, an toàn, nắng mưa gì cũng tiện..., nhiều hành khách được hưởng lợi từ xe buýt. Và ở một số thành phố khi mới đưa xe buýt vào làm phương tiện vận tải, người dân tham gia còn bởi sự tò mò. Hầu hết các tuyến từ huyện Cam Lộ đi biển Cửa Tùng; thành phố Đông Hà đi thị trấn Hồ Xá (huyện Vĩnh Linh) và thành phố Đông Hà đi Hải Lăng là các tuyến trọng yếu của xe buýt Hoàn Mỹ hiện lưu thông trên địa bàn tỉnh Quảng Trị hơn một năm nay.

Ông Trần Văn Cường, trú tại phường Đông Thanh, thành phố Đông Hà có hơn 20 năm chạy xe ôm nuôi gia đình. Sau khi xe buýt vào thành phố, ông Cường đã bỏ nghề xe ôm để làm phụ hồ. 50 tuổi, dáng gầy, ông vừa trộn vữa vừa trò chuyện với chúng tôi: “trước chạy xe ôm nuôi sống được cả gia đình. Thời tôi chạy xe ôm là thời kỳ “hoàng kim”. Siêng năng thì một người chạy xe ôm nuôi sống cả gia đình ba, bốn người. Chừ có xe buýt vô rồi, khó mần ăn lắm! Tui bỏ nghề đã một năm ni vì không cự được, khách ít, phu xe nhiều, khổ!”. Anh Nguyễn Văn Thắng (phường Đông Thanh) cũng chạy xe ôm, nói: “Con gái của tôi đậu Trường đại học Khoa học Huế nhưng đợt ni cũng không nhập học được, gia đình không có tiền...”.

Các địa điểm tụ tập người hành nghề xe ôm như chợ Đông Hà, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Trị, bến xe miền Nam... giờ đìu hiu vắng cánh xe ôm, vắng khách, vắng luôn ô-tô vận tải thông dụng 24 chỗ ngồi. Suốt ngày trời lang thang các điểm nói trên, chúng tôi gặp lác đác người lái xe ôm ngồi vắt chân lên xe nhìn ra đường. Anh Trần Văn Thắng (khu phố Tây Trì, phường 1, Đông Hà) có thâm niên chạy xe ôm hơn 10 năm ở khu vực chợ Đông Hà chia sẻ thành thật: “Trước chưa có xe buýt, chạy ngày trung bình được 200 nghìn đồng, cũng đủ nuôi sống bản thân và con cái. Chừ chạy ngày 50 nghìn đồng, khá hơn thì được 100 nghìn, tình cảnh rất khốn khó. Nhưng cũng phải bám lấy cái xe để sống, như tôi không đủ sức khỏe để phụ hồ, bốc vác...”.

Anh Nguyễn Đức Khiêm đỗ xe ở điểm trước Trung tâm văn hóa tỉnh cho hay: “Ở đây, chừ muốn kiếm ăn thì ngày làm, ngày nghỉ. Chỉ có phân chia nhau như rứa mới có thu nhập chung, người 2 - 3 triệu đồng/tháng đủ để sống qua ngày”. Chúng tôi hỏi về những nhọc nhằn trong đời xe ôm tỉnh lẻ, anh Khiêm khoát tay: “Ối dào, nhìn cái mặt tôi là biết rồi còn hỏi chi nữa...”. Trong hơi thở của người đàn ông 45 tuổi này, trỗi lên cả sự ngao ngán của mình và những người đồng nghề. Đã có những thay đổi trong loại hình vận tải hành khách ở địa phương mà cánh xe ôm không thể trở tay kịp. Không đủ sức khỏe để chọn cho mình một nghề khác, không đủ điều kiện để kinh doanh hay chuyển đổi nghề nghiệp. Mà thiết nghĩ, ở độ tuổi trên dưới 50, hầu hết những người chạy xe ôm đã nằm trong sự “lỡ làng”. Cái chép miệng của anh Khiêm khi với tay gần tới một hành khách thì chiếc xe buýt ập tới khiến chúng tôi không khỏi ngậm ngùi. Khi người hành khách bước lên xe, chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh, ánh mắt của anh Khiêm nhìn xa xăm…

Những chuyến xe đêm

Xe ôm ban ngày đã vắng khách, mấy chiếc xe kéo thồ hàng buộc mình lên gốc cây dăm bữa nửa tháng mới thực hiện được công việc của mình. Chúng được buộc lên xe gắn máy, sáng theo chủ đi, chiều theo chủ về với “cái bụng” đói meo. Ông Nguyễn Trung Liên, 50 tuổi trú tại phường 1, thành phố Đông Hà cho chúng tôi hay: “Tôi ít khi thồ khách, tôi hay thồ hàng các loại như: tủ, bàn ghế, chậu cây cảnh... Muốn vận chuyển loại hàng này phải có xe kéo buộc theo xe gắn máy”. Anh Hoàng Trung Chính trú tại phường 3 chia sẻ thêm: “Xe tôi cột lên cây hai tuần ni rồi, không có hàng bỏ luôn đó chớ không mang về nhà nữa. Đợt tới chắc tôi chuyển qua chạy đêm”.

Ngày ngủ, đêm những đôi mắt vò võ chờ khách. Cánh xe ôm chạy đêm bắt đầu tập trung bốn giờ chiều hôm trước và kết thúc công việc của mình vào bốn giờ sáng hôm sau. Thành phố Đông Hà 23 giờ đã rất vắng người qua lại. Người chạy xe đêm chỉ đợi khách tại một số điểm chủ yếu là Bệnh viện Đa khoa tỉnh (phường Đông Lương), Ngã ba cảng (phường 2, thành phố Đông Hà) nơi có một vài hành khách cần đến xe ôm để đi trung chuyển đến một vài điểm không quá 5 km. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt ban ngày, những người lái xe ôm chạy đêm thường đợi khách bên vỉa hè. Để chống lại sự buồn chán, một số người ngồi gom lại tán gẫu và uống trà đặc cho đỡ buồn. Ông Mai Thanh Hùng (khu phố 3, phường 4, thành phố Đông Hà) cầm bình trà được vợ ông chuẩn bị cho hồi chiều mời tôi, ông nói chậm rãi: “Tôi 57 tuổi rồi, phần lớn người hành nghề xe ôm ở đây tuổi đã cao. Chạy xe cực khổ mà không chạy xe thì buồn. Tuổi này biết mần chi! Tôi chọn chạy xe ôm vừa đỡ buồn vừa có thêm thu nhập. Ở khu vực chợ Đông Hà cách đây hai năm có tới 40 - 50 người chạy xe ôm cả ngày và đêm, chừ còn khoảng dưới 15 người. Phần lớn tìm công việc khác vì không có khách”.

Đêm vắng, trên tuyến quốc lộ 1A đoạn qua thành phố Đông Hà cũng vắng. Chúng tôi thấy lác đác một vài chiếc xe ta-xi đậu trên Công viên Lê Duẩn, vài chiếc xe ôm đậu cạnh đó. Sắp qua một đêm nhưng hầu hết cánh chạy xe đêm không “bắt” được hành khách nào. Cuộc đời xe ôm đầy những nhọc nhằn. Mà cái nhọc nhằn nhất có lẽ là sự chờ đợi. Thêm vào đó là những nghĩ ngợi lan man, dai dẳng khi ngóng khách, khi về nhà rồi lại nghĩ đến buổi làm tới có ai gọi chở nữa không. Như anh Trần Văn Thắng tâm sự thì, “thời gian chờ khách không có việc chi làm nên cứ suy nghĩ lung tung, nghĩ về mình, về gia đình, về mai mốt có còn ai chạy xe ôm ở thành phố này nữa không...”.