Tiếng trò chuyện vô thanh

Thuở ấu thơ tôi tin rằng mọi con vật và cả đồ đạc trong nhà đều có thể hiểu được tiếng nói chuyện của tôi, đều sống như những con người. Cái tủ chè chạm khảm trai có cái cánh cửa đã hỏng, mỗi khi bà bảo tôi lau tủ, tay phải nương nhẹ, như sợ tủ nó đau. Cây trầu không bà tôi trồng ngoài sân thượng cành lá che rợp cả một góc sân thực là một người bạn thân của tôi. Khi mưa, khi nắng tôi cảm thấy rất rõ cây héo cành tươi lá vui lá buồn... Mỗi khi vào buổi tối, bà bảo tôi ra hái cho bà lá trầu, bao giờ bà cũng dặn: Phải đánh thức trầu, trầu ơi dậy đi, trầu ơi trầu cho tao xin mày một lá.

Buổi sáng ở Đà Lạt

An khịt mũi, trở mình tỉnh giấc rồi quờ tay quanh gối tìm điện thoại. Gần bốn giờ. An để điện thoại về chỗ cũ, kéo chăn...

Đâu cổng làng xưa?

Cao hứng, tôi lang thang về miền thôn quê. Nắng chiều dát vàng trên đồng lúa, gió mơn man, lòng thấy nhẹ nhõm.

Thương nhớ điệu Xường

Ai đó hát như thế mà chi vào một chiều thu vừa biết làm nên nỗi mênh mang như chiều này. Hát làm chi những giai âm...

Nhắc lại thôi, để biết

Đánh thức buổi sáng bằng mùi thơm gạo quê tỏa ra từ nồi cơm điện đang sôi. Thế là nhớ nồi cơm gạo mua bằng sổ gạo,...

Ngược dòng Sêrêpốc

Bính boong… bính boong… bính boong! Dàn chiêng của buôn Phôn Prang nổi lên lan tỏa trên mặt sông, dội vào cánh rừng già như tiếng kêu bi...

Hương xôi lúa

Một sớm thu, hơi may se se, sương dâng bảng lảng, bâng khuâng. Cảnh vật như bức tranh thủy mặc gợi lòng xao xuyến khi thong thả...

Tam giác mạch

Tôi đã ở cuộc triển lãm tranh khu vực miền núi phía bắc được một tuần. Ngày cuối, người xem vãn hẳn, các đoàn bắt đầu rục...

Nhường đường đi em

Buổi sáng hôm ấy là thứ hai, đường đông hơn hẳn bình thường. Mọi người dường như đều cố len lên một chút để kịp tới chỗ...

Thương mùi áo cũ

Có ai đi thương một mùi áo cũ? Mỗi lúc trong lòng dội lên câu hỏi ấy, tôi lại nhớ bà nội tôi. Người luôn nói, áo...