Thương tháng ba chưa qua

LÂM LÂM

Thứ tư, 20/03/2019 - 02:38 PM (GMT+7)
Font Size   |         Print

Tôi vẫn thường thích những ngày tháng ba không mùa đó. Những ngày không định vị bằng thời gian mà chính bằng những mùi hương phảng phất quanh ta. Có một lúc nào đó, bạn cũng như tôi, nằm đọc sách bên cửa sổ và nghe thoảng trong gió một mùi hương mà thoáng chốc bần thần rồi vỡ òa nhận ra như gặp lại những người bạn cũ.

Hương bưởi đến một cách không báo trước như thế. Lúc e ấp nhẹ nhàng, lúc nồng nàn quyến luyến như không thể rời đi.

Lại nhớ những ngày xa xưa bên cửa sổ khu vườn đầy cây có một cây bưởi lớn. Cây bưởi đó được người bạn cũ của ông nội gửi tặng từ vùng đất bưởi nổi tiếng của tỉnh Hà Tĩnh có địa danh là Phúc Trạch. Ông nội quý lắm, đem trồng ngay sát lối đi ra khu vườn sau. Từ cửa sổ của phòng đọc sách, lần đầu tiên trong đời khi tôi đi kiếm tìm mùi hương thoang thoảng đó, tôi đã vỡ òa khi nhận ra cây bưởi đã đơm hoa. Hình ảnh cả một cây bưởi trắng xóa bên cửa sổ hồi đó lưu dấu vào tôi những hình ảnh không thể phai mờ.

Tôi thường có thói quen gọi tên của những mùa hoa hơn là những tháng ngày định sẵn. Tháng hoa mận, hoa mơ, tháng hoa xoài, hoa bưởi. Bởi thế, những tháng ngày âm ẩm sau Tết, mùa hoa bưởi thường kéo dài rất lâu, từ khi những nụ hoa tròn xinh cho đến khi những mắt quả chúm chím no tròn sau những đài nhụy, mùa hoa bưởi vẫn chưa kết thúc (bởi mùi hương của nó vấn vít mãi không rời).

Có những mùa hoa bưởi trĩu trịt rụng trắng cả mặt đất. Bọn trẻ con chúng tôi thường nhặt lấy về chơi đồ hàng. Hồi đó tôi và Khuyên đã có những tháng ngày đi qua mùa hoa bưởi. Nhà hai đứa ở cùng xóm, lại hòm hòm tuổi nên rất thân nhau. Khuyên xinh đẹp của tôi có mái tóc xoăn bồng bềnh ánh vàng, khuôn mặt vuông chữ điền và hai lúm đồng tiền lộ ra khi cười trông xinh đẹp như một em bé người Nga, còn tôi đen nhẻm, bé như một cái kẹo. Nhưng cũng kỳ, chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ đến sự khập khiễng đó ngoài việc ganh với nhau ai nhặt được nhiều hoa bưởi hơn ai khi đổ nó ra từ gấu áo trước bụng. Những cánh trắng nhụy vàng thơm nức đó đem về chơi đồ hàng. Giọng bắc trung nam pha tạp được tận dụng triệt để. Gia đình bố mẹ con cái đề huề chơi hết tiệc này đến tiệc khác. Hoa bưởi làm hoa cưới, hoa bưởi làm quà tặng nhau, hoa bưởi làm gạo thơm… Chúng tôi cứ thế hít hà món cơm hoa bưởi, chè hoa bưởi do những người đầu bếp nấu lên suốt cả một mùa tuổi thơ không biết chán.

Rồi một đứa một nơi. Khuyên chuyển vào Sài Gòn vào một ngày mưa rào tầm tã. Trời lúc đó đã oi oi sang hè. Tôi không tiễn, chỉ ngồi dưới chõng tre dưới gốc cây bưởi nhìn lên đám lá xanh rì và những chùm quả xanh non no tròn lúc lỉu.

Từ đó mà bặt tin nhau. Bạn ở tận Sài Gòn đầy nắng chẳng còn về quê được nhiều. Hương hoa bưởi chắc cũng từ đó mà trôi vào xa khuất. Cuộc sống hối hả quá, bon chen quá chắc chẳng còn nhớ đến hơi thở mùa xuân trong sắc mưa bụi thơm lừng hương hoa bưởi… để cho tôi vẫn cứ thầm nuối tiếc cho bạn lại cứ luôn mãi nhắc nhở mình rằng: Bao giờ cho đến ngày xưa…

Hương bưởi vì thế mà thơm. Hoa bưởi vì thế gợi lên trong lòng ta những hoài nhớ không thôi về những tháng ngày đẹp đẽ… ngày tháng ba không lỗi hẹn bao giờ!