Gót chân

Vĩnh có thói quen rất lạ, ấy là thường để ý đến gót chân của những người phụ nữ mình yêu. Không phải là khuôn mặt trái xoan, bờ môi quyến rũ, ánh mắt dịu dàng hay những ngón tay nuột nà mềm mại mới khiến Vĩnh ngẩn ngơ. Mà đôi gót chân hồng hào, mềm thơm như những cánh sen bao giờ cũng làm Vĩnh đánh rơi hồn mình ở đó.

Duyên

1/ Duyên là cô gái khá về ngoại hình, lại có học thức. Trưởng phòng truyền thông của một công ty. Cô là người thành phố. Sống...

Đi mua nỗi nhớ Hà Nội

Đúng là tôi đã đi mua vé, mua nỗi nhớ Hà Nội ở ngay trên đất nước mặt trời mọc; đúng là tôi đã mua vé...

Sung muối của mạ

Mạ tôi gốc người Huế, khi cưới thì theo chồng ra xứ bắc. Dẫu làm dâu xứ bắc nhưng mạ vẫn giữ nguyên cái cung cách nấu...

Những kẻ bán mình

Vâng tôi vẫn nhớ tất cả câu chuyện đó mặc dù mới chỉ 4 tuổi… Tôi biết rất rõ gia đình này: Ông và bà Lemam, những...

“Bài ca không quên”

Đó không phải là tên một bài hát, mà đó chính là một kỷ niệm không quên trong cuộc đời tôi. Và tôi đã tìm được cho...

Mùa trôi qua cửa sổ

Mọi thứ bắt đầu bằng một cơn đau. Có cái pô-lip gì đấy đã nằm trong bụng tôi lâu rồi. Nay bùng phát ra, đòi hỏi...

Giông trong đêm trăng

Pày mở mắt. Trăng đang dọi vào mặt. Trăng sáng quá. Trăng tròn vành vạnh. Pày đưa tay quệt nước mắt. Quá nửa đêm rồi. Nước mắt...

Bánh quê

Trưa nắng nung người, gió hiu thổi qua tàu lá chuối, khoảng sân nhà rực vàng hoa sao nhái, bên cánh võng đu đưa dưới tàn cây...

Mùa bí đỏ sân trường

1/ Định bừng tỉnh bởi tiếng hót véo von của lũ chim trên cành, vội mở tung cánh cửa sổ nhỏ hướng ra cánh đồng, thấy chiếc...