Gió đầu mùa

Tôi vẫn nhớ mỗi độ mùa gặt qua đi, lũ trẻ quê chúng tôi lại đốt những đống rơm còn sót lại thành những cột khói đổ xiêu xiêu về phía chân núi. Những cơn gió tràn qua cánh rừng thưa khô lá lành lạnh đổ về. Báo hiệu gió mùa sẽ đến trong đêm hôm ấy.

Xơ xác Nha Trang

Tôi từ Đà Nẵng về tới Nha Trang khi bão vừa tan. Mưa vẫn nặng. Và gió vẫn căng.

Hương bồ kết chín

Có một chút lúng túng, một chút xôn xao lẫn với niềm luyến nhớ khi gặp hương bồ kết nhà ai nướng chín bay sang. Tôi đồ...

Nước Nga trong tôi

Chưa một lần đặt chân lên xứ ấy Nước Nga đã là SÂU THẲM TRONG TÔI!

Con chép lửa

Ngày hôm ấy, trước khi lên đường vào nam thăm người anh trai thất lạc hồi chiến tranh, ông Tuệ mời tôi sang nhà uống trà, và...

Ký ức phố...

Mười năm sống ở Hà Nội thỉnh thoảng tôi lại tự hỏi nếu phải xa nơi này thì mình sẽ nhớ gì? Có lần nghĩ chắc sẽ...

Nghĩ sau cơn lũ

Phải rồi, không có sự an ủi nào khác ngoài phù sa. Nhưng đâu phải mất mát nào cũng được an ủi bằng phù sa! Nhưng lần...

Bức tranh của người thợ cắt tóc

Tôi bị cầm chân ở cái thị trấn miền núi này đã ba hôm vì lũ rừng. Thị trấn bị cô lập, không điện, không sóng di...

Bãi đất mục đồng

Bãi đất đầu làng, vốn là một khu lán trại của công nhân xây dựng đập thủy lợi ở trước đó từ rất lâu rồi. Nền móng...

Mùa trám tuổi thơ

Mùa trám chín cũng là gần giữa thu rồi. Chỉ gối sau mùa sấu, mùa quả dọc, những cây trám chua trong vườn nhà chín vàng ươm...